Chương 30: CHAP 30
- Tiểu Nam - Anh ôm sau lưng cậu
- Để em đeo cho anh - Cậu đeo cho anh chiếc nhẫn in chữ " A Tứ "
- Tối rồi còn uống cafe ?
- Ơ, em nói gì chứ
- Chuyện tôi, tôi tự biết lo. Người ngoài như cô sao hiểu được chứ ? - Anh nhếch mép
- Anh tới rồi này - Anh bước xuống xe, đưa cho cậu ly cafe
- Không khóc - Cậu nhanh tay lau hết nước mắt
- Anh Hoàng à ? Tôi muốn nhờ tới công ty của anh
- Vâng vâng
Lề : Ôi má ơi ! Hôm qua mới có lại truyện mừng see mother
- Thương theo kiểu anh em không được sao
Đồ chết tiệt, tôi gọi mấy cuộc cũng không thèm nghe
Anh lấy ra cặp nhẫn đôi in tên cả hai người
- Này, em mới nói gì đó ? - Anh cốc đầu cô
- Cô ấy....cô ấy nói hết với em rồi. Em không muốn nghe lời đó từ anh....em sợ lắm
- Không phải em muốn anh đi nhanh sao ?
Anh ngồi kế cậu, đưa tay khoác vai A Tứ :
- Hay anh ăn gì trước nha ! Em làm cho anh - Cậu đứng dậy vào bếp
- Tôi muốn mướn vệ sĩ chổ anh để bảo vệ một người. Giá cả bao nhiêu không quan trọng
- Sắp phải xa cưng rồi - Anh hôn nhẹ vào cổ A Tứ
- Được, để xem anh sẽ làm như thế nào - Cô sờ cằm anh rồi bước vào thăm ông Lâm
- Tặng em vật này. Nhất định phải giữ kĩ đến khi anh trở về. Được không ?
- Em có thương anh không ? - Anh ôm cậu vào lòng
Mấy ngày nay cả hai không liên lạc với nhau. Tiểu Nam cũng hạn chế liên lạc vì sợ làm phiền anh thì không hay cho lắm. Công việc ở công ty khá ổn định nên bớt đi phần nào lo lắng cho anh chàng :
- Được, nếu là người của anh Lâm thì tôi sẽ cẩn thận
- Ôi chết - Anh lật đật chạy lên phòng
- Đêm nay đừng ngủ. "Vận động" với anh đi
- Em biết hết rồi phải không ?
- Chết tiệt nhà anh - Cậu đẩy anh ra
- Ah, anh Lâm. Hân hạnh được giúp đỡ anh
- Đấy là điện thoại của tôi ông ơi. Điện thoại ông trên phòng kìa
- Là cậu ta
- Vậy nhất định phải đợi tới ngày anh về. Anh muốn đến ngày đó sẽ được dẫn em vào l�
Hai tuần nữa đám cưới lớn của Lâm gia sẽ di�
- Có mà - Cậu ôm chặt lấy anh
- Gì cơ ?
- Anh yêu em - A Diểu hôn sâu lên môi cậu
- Anh có chuyện muốn nói với em - Tới lúc này, dù không muốn nhưng những lời từ cửa miệng của anh buộc phải thốt ra
- Có phải khi anh đi nước ngoài rồi, anh sẽ hết yêu em không ? - Cậu cúi mặt xuống
- Anh đây này, cưng gọi anh chi vậy ?
- Mẹ à !
*****
Cảnh đêm sao trăng dù có đẹp cũng không đẹp bằng người mình thương.
- Rõ ràng là có
- Không cần cô lo
- À ! Nãy A Tứ mới gọi điện cho con đấy
- Anh muốn ăn gì không ?
- Có phải xa mặt sẽ cách lòng không ?
- Được thôi, không lo thì sẽ không lo nhưng tôi vẫn muốn nói với anh chuyện cậu nhóc kia. Tôi không nghĩ ba anh sẽ để yên
- Này, cưng khóc làm anh đau lòng lắm đó. Có biết không ? Đau ở đây này - Anh lấy tay A Tứ đặt lên tim mình
End chap 30
Vợ gọi không thể không tới. Với độ thê nô của anh thì đương nhiên dù trời tối đen cũng tới cho được
- Chiếc nhẫn này có in tên anh. Dù anh không thể ở cạnh em nhưng anh lúc nào cũng nhớ đến em - Anh đeo cho cậu
- Em hứa mà - Nước mắt cậu từ lúc nào không thể kiềm chế được mà tuôn ra
- Này, đừng nói với anh là em khóc nhé ?! - A Diểu nựng má cậu
Nước mắt Tiểu Nam bắt đầu rơi
Sóng gió cứ ập tới cặp đôi Lâm Bảo - Tiểu Nam. Anh không yên tâm để Tiểu Nam một mình nên :
- Ừm - Cậu gật đầu
- Không có đâu. Nếu anh ở đây thì em có thể ăn, uống free. Sướng chết mất
- Con có nghe gì đâu
- Thì chẳng phải A Tứ thương con sao - Thím Dương đột ngột xuất hiện cầm điều khiển ti vi chuyển sang đài An Ninh
- Đáng ghét - Cậu dụi mắt
- Đồ ngốc - Anh xoa đầu cậu rồi cười nhẹ
- Cậu nhóc tên Tiểu Nam ?
******
- Anh họ thương anh là đủ rồi
Cậu trai ngồi ngoài sân chơi dây thun kế chậu hoa :v
đường để em trở thành chàng trai duy nhất trong cuộc đời anh. Hứa với anh, được không ?
- Anh hai à ! Anh sắp đi nước ngoài mất rồi buồn quá đi mất - Tiểu Lan ngồi trên sofa gọt táo
n ra với con gái của nhà họ Dương. Mọi chuyện được ông Lâm chuẩn bị rất kỹ càng khi xuất viện.
- Có ý đồ hết đấy - Anh nói nhỏ vào tai cậu chàng
- Lại vì đồ ăn, chả thương yêu anh gì cả
- Tôi đang ở nhà. Qua không tùy anh - Cậu cúp máy
Bình luận