Chương 6: CHAP 6
- Ừm !! - Cậu gật
Cô gái đứng từ xa thừa cơ hội cả 2 nói chuyện liền lấy máy ra chụp lại còn nghĩ
- Khu chung cư ở đường Hạ
Chàng trai nhỏ nhắn với làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài qua mông, những chiếc cúc áo chưa đóng. Cái quần đùi nhỏ màu đen gợi cảm bó sát vào mông, tạo lực hấp dẫn từng cm trên cơ thể cậu.
Phải nếu như anh kêu thêm 1 lần nữa là được hay sao. Biết vậy hồi nãy đã khỏi làm giá ~~
- Vậy thôi tùy cậu - Anh bước đi tới bãi giữ xe
- Tới nơi rồi, cảm ơn anh đã trở tôi về - Cậu xuống xe, anh cũng xuống theo, lưng anh dựa vào cửa xe nói chuyện với cậu
- Cậu làm nghề gì ? Mẫu nam à ?! - Anh hỏi
- Ừm !! Ừm - Cậu gật đầu, ngồi yên trên xe
- Cho tôi số điện thoại cậu - Anh nắm tay Tiểu Nam lại
- Tiểu Nam tốt lắm - Mọi người hết lời khen ngợi cậu
- Không có - Cậu lắc đầu nhìn về phía anh
- Tốt lắm, mọi người nghĩ ngơi đi - Nhiếp ảnh gia lên tiếng
- Mm...tiếc thế
- Vâng - Anh đáp
- Cảm ơn - Cậu gật đầu
- Lối này, theo tôi - Một cô gái lên tiếng đưa cậu vào phòng thay đồ
- Dạ, cậu ấy sắp đến rồi, anh chờ tí nữa nhé rồi chúng ta tiến hành - Cô đáp
Chàng trai này chả biết đáp gì hơn gương mặt ngại ngùng ửng hồng miệng nở nụ cười tươi "đốn" tim biết bao thiếu nữ trong công ty.
- Mmm......Anh là....Cái người mời tôi đi ăn lẩu phải không ? - Cậu dần nhớ ra
- Ba tôi từng sống ở đó, ông nói hồi trước nhà tôi nghèo chứ không được đồ sộ như bây giờ - Anh vừa lái xe, vừa nói
- Không sao đâu cậu mau thay đồ đi - Nhiếp ảnh gia lên tiếng
- Anh là......giám đốc ở đây ?
Cậu chàng thay một chiếc áo sơ mi trắng tay dài khác có tà áo ngắn hơn kèm theo chiếc quần dài đen, tay áo sắn lên gọn gàng, tay phải cầm chai dầu thơm xịt vào cổ tay trái, dáng đứng mảnh khảnh tiểu mỹ, lần này các cô trong công ty còn để ý đến nét mặt của Lâm Bảo mỗi khi Tiểu Nam tạo dáng, ánh mắt anh chàng cứ nhìn, lâu lâu lại nhếch mép cười cứ như là cả 2 đã có gian tình từ trước.
Bối cảnh 1
- Cậu không nhận ra tôi thật à ?! - Anh nhíu mày
Lạnh lùng công × Tiểu mỹ thụ ^~^ ù ôi !! ⊙~⊙ mất máu quá đứng sát nhau nữa trái tim thiếu nữ này chịu làm sao nỗi ><
Kết thúc buổi chụp hình Tiểu Nam thay quần áo chuẩn bị ra về.
- May cho cậu là còn nhớ tôi đấy - Cuối cùng anh cũng chịu cười nhẹ
Tên này so ra cũng tốt bụng đấy thôi đi đại vậy
- Được
Phòng tắm
Lâm Bảo cầm một ly cà phê từ ngoài bước vào
- Nhìn cậu d�
- Thế thì làm gì ?
thương như thế nếu làm mẫu nam tôi nghĩ có triển vọng - Anh cho xe sang phải
- Tiếc ? - Cậu nhíu mày
- À !! Tôi biết chổ đó
Lúc ấy cậu ngồi trong bồn tắm rải hoa hồng gương mặt gợi cảm có chút lạnh lùng hướng về chai nước hoa, đôi bàn tay trắng trẻo với những sợi gân xanh, ngón tay thon dài cầm nước hoa, 2 vẻ đẹp không tì vết hòa trộn lại làm một, ánh mắt mẫu nam đen láy, hàng mi cong vút, chiếc mũi cao, thon, hòa hợp lại tạo nên một góc nghiêng hoàng hảo, tôn lên sự quý phái, gợi cảm cho thương hiệu nước hoa nam giới của Lâm Gia.
- Mẫu nam sắp đến chưa thế ? - Chàng giám đốc nhẹ nhàng hỏi cô thư kí
Mọi người xung quanh loay hoay chuẩn bị hậu trường chụp ảnh, quần áo cho mẫu nam.
- Đi không tôi chở
- Ok - Cậu bước lên xe, ngồi kế ghế xe anh
- Cảm ơn !! - Cậu cười nhẹ
- Người giàu như anh mà cũng biết khu xập xệ đó à - Cậu nhìn anh
- Ahh !! Tôi xin lỗi kẹt xe quá nên tôi đến muộn - Chàng mẫu chạy vào hối hả xin lỗi
Trạng thái từ ngạc nhiên đến nhận dạng của anh vẫn không thể hiện rõ ràng trên gương mặt lạnh lùng, sắc đá.
- Coi chừng cảm lạnh - Chàng giám đốc cầm chiếc khăn trắng to đến khoác lên đôi vai của cậu, giọng nói vẫn lạnh như băng
Từng cách tạo dáng theo sự hướng dẫn của nhiếp ảnh gia, là từng sự cuốn hút riêng, hấp dẫn lẫn nam và nữ phải gọi là sự lựa chọn quá hoàn hảo và bắt mắt.
- Bạn tôi sẵn cùng đường nên chở - Cậu trả lời
Anh đưa điện thoại cho cậu nhập số...
- Tôi lên nhà đây, bye anh - Cậu vẫy tay quay lưng
Không gian bắt đầu im lặng
Bối cảnh 2
- Đi bộ à ?! - Chàng giám đốc đứng kế bên hỏi
- Đi chung với tôi không ?
- Dạ là Văn Tiểu Nam - Ánh mắt và hàng mi dài của cô không nỡ chớp vì sợ bỏ mất khoảng khắc ngắm nhìn chàng trai mẫu nam này
End chap 6
- Tôi....tôi....tôi làm nhân viên phục vụ ở quá cafe - Cậu đành nói dối
- Vâng
- Mm....thôi tôi tự đi được - Cậu từ chối
Anh chạy chiếc xe đến trước cậu, hạ kính xe xuống :
- Cậu ấy tên gì thế ?- Vừa nhìn cậu, anh vừa hỏi cô thư kí
Cậu thầm hoán trách
- Nhà cậu ở đâu ?
- Thế sáng cậu đi bằng gì ? - Anh thắc mắc
Phòng thay đồ
Bình luận