Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 33: 33

Theo truyền thuyết, ngày 21/12 là ngày tận thế, có một số người hoảng loạn, số còn lại vẫn sống ung dung, Kiều Khả Nam đương nhiên thuộc loại thứ hai.

Đêm Giáng Sinh đã thất hẹn với Hoa Cúc Đen, qua năm mới công việc lại ngập đầu, không chừa được chút thời gian đi xin lỗi người ta, mãi rồi hắn cũng dành ra được một ngày 21/12, bèn hẹn Hoa Cúc Đen đi xem chiếu bóng, Hoa Cúc Đen nhìn thấy hắn không khỏi khinh bỉ trêu chọc: "Mời được ngài đây so với mời thần tài còn khó hơn."

Kiều Khả Nam cảm kích mỉm cười, lúc nhìn thấy tên người gọi nhỡ, vẻ mặt cậu biến đổi rất vi diệu, An Cúc Nhạc thấy rõ ràng ràng, trong bụng lập tức tò mò.

Năm mới, đối với hắn không có nhiều thay đổi, muốn ăn cứ ăn muốn ngủ cứ ngủ, đi làm rồi tan tầm, ngày qua ngày, không thay đổi nhiều so với trước đây.

Xem xong phim, bên ngoài cũng đã tối, bọn họ chọn một nhà hàng bên rạp đánh chén, Kiều Khả Nam: "Em đi vệ sinh chút."

Kiều Khả Nam không phải người giỏi dấu giếm cảm xúc, mỗi một biểu cảm trên khuôn mặt cậu, từ độ cong mỉm cười, hay chiều sâu, đều đang chứng tỏ một điều rõ ràng: Cậu ta thích người kia, thậm chí còn là tình đơn phương ── bởi vì bây giờ, trong mắt Kiều Khả Nam không có ánh sáng của người lưỡng tình tương duyệt.

Có một câu châm ngôn thế này, trên đời có ba việc không thể che dấu: Một là nghèo khó, hai là cảm cúm, ba là yêu.

Chương 33: Ngày hai mốt tháng mười hai.

An Cúc Nhạc: "Thèm! Tôi thà nuôi một con heo! Mập ra còn có thể làm thịt ăn."

Bên kia còn chưa kịp gọi lại, thì Kiều Khả Nam đã trở về. An Cúc Nhạc liền hoàn bích quy chủ "Nè, điện thoại của cậu, anh biết cậu dùng hàng xịn, nhưng không cần khoe ở chỗ rộng rãi thế đâu."

"Alo? À, em đang đi xem phim với bạn ... Không được, em ăn tối với anh ấy rồi, ừ, không hủy được ... Thôi, ngày mai gặp." Cậu cười.

(Hoàn bích quy chủ: Trả vật báu về cho chủ nhân)

Năm đến năm đi, ngày 21/12 đã tới rồi.

Y không nhận điện thoại của Kiều Khả Nam, tiếng chuông "án an an" một hồi, rồi tắt ngúm.

An Cúc Nhạc liếc mắt nhìn, màn hình hiện lên ba chữ "Lục Hành Chi", y nhíu mày, quái lạ, sao càng nhìn càng thấy ... quen quen?

Kiều Khả Nam để quên di động trên bàn, An Cúc Nhạc sợ kẻ gian cố tình thó mất, liền cầm giúp cậu, chỉ chốc lát sau di động rì rì rung lên, còn phát ra bài hát "Đô-rê-mon no Uta", An Cúc Nhạc không khỏi phì cười, quá moe đi? Người này là ai? Mà bị gắn nhạc chuông như vậy.

Kiều Khả Nam không chút chột dạ tươi cười: "Em không ngại anh cúng bái đâu."

Từ đầu tới cuối, Kiều Khả Nam không hề dùng kính ngữ, nhưng từ ánh mắt của cậu, y có thể nhìn ra đây là người rất quan trọng.

Kiều Khả Nam ra dấu cho y, rồi gọi lại.

Kiều Khả Nam cười hế hế, hai người cùng bước vào rạp chiếu phim.

An Cúc Nhạc: "Đi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...