Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 2: 2

“Hôm nay lớp mình có bạn mới, cả lớp hoan nghênh bạn nào.” Cô Đinh ra hiệu bảo tôi tự giới thiệu về mình.

Tôi gật đầu.

Cô Đinh bó tay, “Thôi, em vào lớp đi, về nhà nhớ thay pin đồng hồ.”

Hứa Đa: “Ê Ngôn, sao ông ít nói thế?”

Cô chủ nhiệm tên là Đinh Huệ, là một giáo viên nữ trung tuổi, hơi mập và trông rất phúc hậu. Tôi và cô trò chuyện với nhau một lúc, đến khi chuông vào tiết vang lên cô mới đưa tôi vào lớp.

Edit: Tree

Ban đầu lớp có 36 người nên tôi không có bạn cùng bàn. Bạn cùng bàn với Hạ Hà là Hứa Đa. Tôi vừa ngồi xuống, Hứa Đa đã ngoảnh ngay lại nói, “Té ra mình cùng lớp, khéo thật đấy.”

Câu hỏi này thực khiến tôi khó trả lời, tôi nghĩ vài giây rồi mới đáp, “Không có gì muốn nói.”

Khi tôi nhìn sang thì bắt gặp ánh mắt của Hạ Hà. Hắn thản nhiên nhìn sang chỗ khác, cúi đầu giở sách.

Hạ Hà “vâng” tiếng, hoang mang nhíu mày bước vào lớp.

Xứng đáng được giải Oscar.

Mặt Hạ Hà tức khắc hiện lên vẻ khó hiểu, giơ cổ tay lên nhìn cái, “Giờ mới bảy giờ thôi mà cô?”

Các bạn rất nể mặt mà tặng cho tôi một tràng pháo tay.

Bước nhanh vào lớp, tôi nhìn thấy Hạ Hà đang lững thững đi tới từ phía đối diện, ánh mắt quét nhẹ qua người tôi, sau đó hô lên, “Em chào cô.”

Tôi theo sau cô Đinh vào lớp, lớp ồn như cái chợ vỡ, mọi người đang mồm năm miệng mười gửi đến nhau những lời yêu thương sau kỳ nghỉ đông dài đằng đẵng.

Cô Đinh gõ lên bục giảng, “Trật tự! Giờ truy bài để cho các em buôn dưa lê à?!”

[1] Đây là số thứ tự lớp, như kiểu A1 A2 A3,… bên mình ấy các ông, chứ các bé đang học lớp 11 nha.

Ngày đầu tiên của học kỳ hai lớp mười một.

Tôi viết tên mình lên bảng, “Chào mọi người, mình là Đoàn Tinh Ngôn.”

Cô Đinh chỉ vào cái bàn trống ở hàng cuối cùng của lớp, “Trước cứ ngồi tạm ở đó, nếu cần thêm gì cứ bảo với cô.”

Trùng hợp thật, chỗ trống đó ở ngay phía sau chỗ Hạ Hà.

Cô Đinh bước nhanh tới, kéo cánh tay Hạ Hà để nhìn đồng hồ, rồi lại nghi ngờ nhìn hắn, Hạ Hà vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô tội ấy.

Cả lớp rối rít hướng sự chú ý lên bục giảng, thấy tôi đứng trên đó, âm thanh nói chuyện cũng dần lắng xuống.

Bảy giờ ba mươi sẽ vào giờ truy bài, bảy giờ tôi ra ngoài vẫn còn thấy Hạ Hà ngủ tít thò lò trên giường.

Cô Đinh nói vẻ không hài lòng, “Chuông vang bao lâu rồi? Mới ngày đầu đi học đã đến muộn?”

Sau khi ăn sáng với Chu Lam Lam, trước tiên tôi đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm lớp 10.[1]

Chương 2: Đây là một sự xúc phạm đến nhân phẩm của tôi
-------------

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...