Chương 20: 20
Vốn là đồ của người khác, lẽ ra tôi không nên tọc mạch, song cũng tại thị lực tôi tốt quá, vừa liếc qua cái đã thấy đó là tờ danh sách các trường đại học tương ứng với điểm đầu vào của từng trường.
Edit: Tree
"Ôi cậu sao thế?" Hạ Hà vội nói, "Cậu đừng cáu mà. Thú thật là đề này tớ không biết làm. Tớ chỉ muốn cho thầy cô chấm bài vui vẻ tí thôi, thầy cô cũng vất vả lắm chứ bộ."
Vấn đề lớn nhất của Hạ Hà là nền tảng quá kém, dù bây giờ hắn có cố gắng đến mấy mà kiến thức cơ bản không nắm vững thì cũng vứt, phải bổ sung lại kiến thức cơ bản trước đã.
Quay lại ký túc, trông thấy trên bàn ngổn ngang giấy vở, đều là bài tập về nhà cuối tuần.
chuyển giao ngai vàng
Nhưng đây không phải là lý do khiến trái tim tôi đập nhanh hơn.
Chương 20: Nghi l�
Tôi xem bài thi từng môn của Hạ Hà. Các môn tự nhiên của hắn nát vãi chưởng, các môn xã hội thì tạm. Con trai mà học được xã hội như hắn cũng khá là hiếm thấy.
Mấy hôm trước Hạ Hà tự nhiên hỏi tôi tính thi trường nào, tôi bảo sẽ thi trường Y của đại học Bắc Kinh.
Đúng như hắn nói, tuy không biết làm nhưng tuyệt đối sẽ không để bài trắng.
Hắn hỏi, "Cậu muốn làm bác sĩ à?"
Ngày trước chấm bài thi hộ thầy cô, tôi mệt nhất chính là kiểu làm linh tinh như này. Không biết làm thì để bài trắng không được hả? Như này chính là gia tăng gánh nặng cho thầy cô chứ còn là gì nữa.
____________
Hạ Hà đánh bóng xong về, tôi đưa cho hắn xấp đề tôi mới mua, "Đây là tập đề lớp mười, tôi chọn qua những câu khá cơ bản rồi, chỉ cần làm mấy câu đó thôi."
Trong lúc sắp xếp, một tờ giấy bỗng rơi ra từ trong sách toán của hắn.
Ăn tối xong Hạ Hà đi chơi bóng rổ, còn tôi ra hiệu sách ngoài trường mua mấy tập đề.
Tôi: "Cậu còn tự thấy mình làm thế là tốt bụng phải không?"
Nếu tôi không nhìn lầm thì trên tờ danh sách kia toàn là những trường đại học ở Bắc Kinh.
Tiếng Anh được 140 điểm, văn được 110, bị trừ khá nhiều điểm vì tội lạc đề.
Mấy trường đại học in trên đó...
Hạ Hà ưỡn ngực, nói rất chi là tự hào, "Cậu xem đi."
Còn toán cả lý thì đúng là nát như tươm, vâng, bài thi viết dài như tờ sớ, mỗi tội toàn là đáp án ba lăng nhăng khiến người ta sa mạc lời.
Tôi gật đầu chắc nịch.
Tôi dọn phần bàn của mình, không thể nhìn nổi mặt bàn bừa bãi như vậy, sau đó khó nhịn đành dọn luôn hộ cả bàn Hạ Hà.
Với thành tích của Hạ Hà bây giờ thì đúng là như tấu hài.
Tôi chợt thấy có thứ gì đó bỗng lướt qua trong đầu, nhưng nó lóe quá nhanh và mờ khiến tôi không nhìn được rõ.
Bình luận