Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 30: 30

Tôi... bị lây thiểu năng trí tuệ rồi hả?

Sờ... sờ cúp.

Hạ Hà: "Tầng 1 còn một phòng."

Như thể có một luồng điện chạy khắp cơ thể dọc theo nơi mà hắn chạm vào.

Tôi bảo, "Muộn rồi, về thôi."

Đã ăn nhờ ở đậu thì không nên kén chọn.

Không ngờ hắn lại cho tôi ngủ phòng cho khách, thế lại tuyệt không còn gì bằng.

Hạ Hà đồng ý.

Mở tủ giá sách ra, bên trong đầy ắp các loại cúp, từ thi đấu Tán Thủ, cho đến piano, thi hát, còn có... cuộc thi xoay bút dành cho thanh thiếu niên.

________

Tôi: "... Còn phòng nào khác không?"

Tôi gật đầu.

Tôi không cáu.

Quay lại nhà hắn, hắn giữ lời đưa tôi vào phòng hắn để xem cúp của mình.

Sờ xong cúp, tôi hỏi Hạ Hà mình ngủ đâu, hắn ấp a ấp úng bảo, "Ngủ với tớ... Ngôn ngủ phòng cho khách, để tớ đưa Ngôn qua."

Hắn lấy xuống một chiếc cúp kim loại, "Cái này đẹp nhất, làm bằng nhôm, cảm giác rất tốt, Ngôn sờ thử đi."

Tôi cứ tưởng hắn sẽ để tôi ngủ cùng hắn. Phòng của hắn chỉ có mỗi một cái giường, từ lúc nhớ chuyện đến nay tôi chưa từng ngủ cùng ai cả, nếu vậy chắc chắn tôi sẽ bị mất ngủ.

Lăn lộn kiểu gì cũng được, là sao?

Hạ Hà chừng như thở phào một hơi, "Giường tớ to lắm, muốn lăn lộn kiểu gì cũng được."

Rốt cuộc tôi bị sao thế, sao tôi lại suy nghĩ đen tối vậy chứ?

"Sao không nói gì thế?" Hạ Hà dè dặt nhìn tôi, "Tớ đùa thôi mà, Ngôn đừng cáu."

Chỉ là tôi đang bàng hoàng nhận ra cái cảm giác tê tê hồi nãy Hạ Hà sờ mông tôi lại đến nữa rồi.

"Có, nhưng tớ không biết mẹ tớ cất ở đâu," Hạ Hà chậm rãi nói, "Hay là... Ngôn ngủ với tớ, được không?"

Nghĩ đến sự cố gõ sai của Hạ Hà hồi chiều, và sự hiểu sai ý của tôi sau đó.

Hạ Hà... trừ ngáo với cả đê tiện ra thì cực kỳ xuất sắc.

Chương 30: Dạo này tôi cảm thấy hơi hoang mang

"Sao thế?"

Chưa hết, trước lúc Hạ Hà lên tiếng phá vỡ bầu không khí, tôi còn cảm thấy tim mình như muốn nhảy tọt ra ngoài.

Chuyện này sai quá sai.

Hạ Hà đáp, "Bị khóa mất rồi."

Tôi lại theo hắn xuống tầng 1, kết quả phòng này cũng bị khóa.

Giường to nên ngủ hai người không sao, cơ mà đắp chung chăn thì hình như không được ổn cho lắm.

Hạ Hà nhìn tôi một cách vô tội, "Tớ không biết chăn dự phòng để ở đâu."

Tôi đi theo Hạ Hà đến cửa một phòng ở tầng 2. Hạ Hà xoay nắm cửa, không mở ra được.

Edit: Tree

"Có chìa khóa không?" Tôi hỏi Hạ Hà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...