Chương 4: 4
-----------
Buổi chiều có tiết thể dục, do lớp có khá nhiều bạn chuyên về thể dục thể thao nên toàn bộ lớp 10 đều được sử dụng phòng thay đồ.
Dưới lớp lặng phắc như tờ.
thế này mà không biết làm, tôi cũng rất ngạc nhiên đấy.
Trên bảng là một bài số học.
Tôi: … Đó không phải là một câu hỏi cơ bản đến không thể cơ bản hơn được à?
Tiết toán đầu tiên, cả lớp rạp ra bàn như ngả rạ.
Học sinh dưới lớp bật cười rinh rích.
Đề d�
“D�
Edit: Tree
Sau đó, hắn tỉnh bơ quay sang hỏi thầy giáo, “Đoạn sau em chịu rồi, thầy cho em một điểm được không ạ?”
Hạ Hà đứng trước bảng đen, tự tin phóng khoáng múa ra hai chữ “Bài giải”.
Thầy dạy toán bất lực với đám ngu lâu khó đào tạo này, “Tôi ở trên nói ra rả ra rả mà các cô các cậu ở dưới không nghe câu gì, đến lúc trong đầu rỗng tuếch thì lại trách thầy trách cô nhớ.”
Tôi bước lên bảng dưới cái nhìn như khoan lỗ của Hạ Hà, gần như là cầm phấn viết luôn mà không cần suy nghĩ. Tôi không viết “bài giải” nữa mà dùng luôn của Hạ Hà.
“Em tên gì?”
Người khác lên tiếng, “Mày quản được người ta à.”
thế mà cũng không biết làm, có thấy xấu hổ không?” Thầy nhìn về phía Hứa Đa đang ngoác mồm cười to nhất.
“Bạn mới, em đó, lên bảng giải bài này.”
Tôi có một linh cảm xấu.
Trịnh Dục đã nói cho tôi biết trước vị trí của phòng thay đồ, tôi cầm theo bộ thể thao đến thay.
“Hay lắm đấy mà cười. Cái gì cũng không biết mà dám mở miệng ra cười! Im lặng hết cho tôi.” Thầy toán nói, “Hạ Hà, dậy mau, lên bảng giải câu này.”
Thầy toán nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.
Quả nhiên, ánh mắt của thầy lướt qua Hứa Đa, vèo phát bay thẳng đến chỗ tôi ở góc trong cùng.
———–
Giải xong, Hạ Hà nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt rất ngạc nhiên.
“Đoàn Tinh Ngôn ạ.”
Bước đến cửa, tôi nghe thấy Hứa Đa nói bên trong, “Cái lùm mé, sao Đoàn Tinh Ngôn có thể giải được bài khó thế nhở?”
Thầy nói, “Cả lớp nhìn lên đây, các bước giải bài này cực kỳ chuẩn, có thể được điểm cao nhất. Cả lớp tham khảo bạn Ngôn nhé.”
Bị Hứa Đa huých cùi chỏ, Hạ Hà, người vẫn nằm gục ra bàn suốt từ lúc chuông reo đến giờ chậm rãi đứng lên.
Lại một trận cười ầm ĩ vang lên.
Chương 4: Định mệnh sao có thể chuẩn xác một cách vô lý nhưng đầy thuyết phục như thế chứ!!!
“Vâng vâng vâng.” “Gút chóp.” “Quá tuyệt vời luôn.” Các bạn vô hồn hò reo.
Bình luận