Chương 38: 37.
Anh cười khổ, kéo cánh tay Lâm Triều Sinh đang giơ lên xuống, trắng trợn nắm lấy tay y, ra vẻ đang theo đuổi người ta, hạ giọng xuống: "Nói nghiêm túc này, tuy rằng công việc của anh vẫn chưa bắt đầu lại, nhưng chỉ cần em thích thì mỗi ngày anh vẫn đủ khả năng tặng em một bó hoa."
Ký ức của Lục Thần Phong với nơi này thuở tấm bé vẫn còn nguyên vẹn. Khi ấy trường học phát đồng phục mới, anh cầm về sớm quá, chân lại dài, theo số đo tiểu học thì quần bị ngắn một đoạn, cỡ lớn lại dài hơn. Vậy nên cha Lục dẫn Lục Thần Phong đến khu chợ này tìm thợ may sửa cho ngắn lại.
Ông nhiệt tình chào hỏi: "Cậu Lâm lại tới à."
Lục Thần Phong phản bác: "Nhưng chuyện thế này thì không nên tiết kiệm."
Lục Thần Phong trầm tư suy nghĩ cả đường đi, khu chợ nông sản cũ ấy rốt cuộc có thứ bảo bối gì đáng để em ấy để trong lòng. Ai ngờ đâu là mấy hạt giống này.
Chương 37: "Em cũng không làm anh mất mặt đâu."
Ngoại ô Bắc Kinh rất yên tĩnh, ngoài đường thưa thớt xe qua lại. Thời điểm cuối xuân giao mùa này là lúc nhiệt độ tương tự với Đại Lý nhất, xung quanh nào những hàng li�
Lâm Triều Sinh lịch sự gật đầu chào, chỉ cho Lục Thần Phong xem túi giấy hình vuông có họa tiết treo trên tường: "Em muốn mua hạt giống hoa hướng dương."
Lúc còn ở Đại Lý, tản bộ bên bờ hồ dưới ánh hoàng hôn đã trở thành một loại ăn ý ngầm giữa Lục Thần Phong và Lâm Triều Sinh. Từ sau khi đến Bắc Kinh, hai người cũng không ngại biến nó thành một thói quen.
Bây giờ tiệm may cũ kia đã thành cửa hàng hạt giống, ban đầu chủ cửa hàng góp vốn với bạn bè bán trái cây sấy khô. Sau khi bạn rút vốn, ông bắt đầu bán các loại giống hoa quả ở khắp nơi. Chủ cửa hàng nhớ Lâm Triều Sinh rất rõ, không phải vì y là một vị khách từng ghé mua hạt giống, mà là vì đôi mắt sáng rất đỗi trong veo và sạch sẽ kia, đuôi mắt luôn cong cong mang theo ý cười khiến người ta muốn kết bạn làm thân.
"Sân nhà anh em đã lấp kín rồi, nhưng mà chậu hoa nhỏ của em vẫn chưa có gì hết."
Bình luận