Chương 5: 4.
Lục Thần Phong đã ổn định lại trạng thái không chút dấu vết, thế nhưng Lâm Triều Sinh vẫn bắt được vẻ hoảng loạn thoáng ẩn hiện trong mắt anh.
Về phòng tắm nước nóng, quấn áo choàng tắm của homestay, Lục Thần Phong cầm khăn lau khô tóc. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng hát ban sáng lại cất lên từ bên bờ hồ xa xôi, rõ ràng hơn, anh nghe thấy lời ca: "Tặng đến Người giữa áng mây."
Homestay Giai Tịch bắt đầu làm việc lúc bảy giờ, Giản Y mắt mũi mơ màng đi vào quầy l�
"Chào buổi sáng anh Lục." Giản Y lịch sự chào khách, "Tám giờ sẽ có bữa sáng, anh cần phục vụ đến phòng anh không?" Lúc này, đây là một chủ đề không phù hợp. Lâm Triều Sinh gấp lưu bút lại, đột ngột thấy hối hận. Ngày hôm qua y đã cảm giác được tâm trạng Lục Thần Phong không tốt, dù không biết nguyên do, song trước mắt cuộc trò chuyện này rõ ràng khiến anh ấy khó chịu, là mình sơ suất. Chương 4: Không khen gì khác?
"Thời tiết Nhĩ Hải rất thất thường, đôi lúc còn có mưa nắng. Dù bây giờ chưa đến mùa mưa, nhưng nếu ra ngoài thì tốt hơn hết vẫn nên mang theo dù."
Cuốn sổ lưu bút để ở một góc bàn, Lâm Triều Sinh dời sự chú ý của Lục Thần Phong đi bằng hành động và lời nói của mình. Lục Thần Phong nhìn theo cánh tay đang di chuyển của y, lại nghe y nói: "Tất cả sách trên kệ này đều có thể đọc, anh Lục không cần khách sáo, cứ thoải mái là được."
Nhìn lên, phát hiện người xuất hiện là Lục Thần Phong, bên ngoài áo sơ mi chỉ có chiếc áo khoác mỏng manh. Giản Y ngửi ngửi, hơi lạnh người đối diện mang theo tràn vào khoang mũi, còn có mùi thuốc lá rất nhạt.
Không bao lâu sau, một áng mây bồng bềnh kéo tới, che lấp bầu trời quang đãng ngập nắng. Sương mù tràn lan khắp bốn phía, có lẽ trời sắp mưa.
"Vậy chờ tôi mang cho anh." Giản Y thấy anh đi tới đi lui liên tục, báo thực đơn lên, "Mì cà chua, bánh gạo Vân Nam xào thịt băm, trứng hấp hoa hồng. Anh có kiêng gì không?"
Lục Thần Phong không có kế hoạch gì khác, gật đầu: "Được."
Bình luận