Chương 10: 9.
Trở về homestay Giai Tịch, Lâm Triều Sinh dặn Giản Y pha một ấm trà phổ nhĩ cho Lục Thần Phong, còn mình thì trở về phòng chợp mắt. Lục Thần Phong bưng ấm, tách trà, mang cả sách lên tầng thượng, bước vào không gian đọc sách trong cơn gió chiều êm ả.
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, nhiệt độ cũng vừa phải. Ở trong không gian lý tưởng này, lẽ ra Lục Thần Phong sẽ phát huy sở trường tập trung vào chuyện mình muốn làm một cách tối đa. Thế nhưng, đọc được hai dòng anh đã phân tâm, không đọng lại chữ nghĩa gì trong đầu. Lý do rất rõ ràng, là vì anh cứ mải nhớ về chuyến đi ban sáng.
n ngẫu hứng kia cũng không có quá nhiều thứ khó quên, những món ăn cũng không quá xuất sắc. Thế nhưng, một buổi sáng thong thả đạp xe và tản bộ như thế lại mang đến cảm giác của một cuộc sống thật sự hơn là một chuyến du lịch đơn thuần.Gió thổi qua, hai người tận hưởng tiết trời d�
Trở về dưới cái nắng chói mắt đầu giờ chiều, Lâm Triều Sinh hỏi Lục Thần Phong muốn ăn gì tối nay để y nhắn Giản Y chuẩn bị trước. Lục Thần Phong bày vẻ đau khổ xua tay, anh vừa bị Lâm Triều Sinh nhét cả xe đồ ăn vặt ven đường vào bụng, chỗ đấy có thể chia thành hai bữa hẳn hoi.
Thế nhưng tốc độ đọc chậm hơn bình thường rất nhiều.
Chương 9: Hy vọng anh có đủ kiên trì để bước tiếp.
Lâm Triều Sinh quan tâm chăm sóc chu đáo lại tỉ mỉ. Trên đường trở về, Lục Thần Phong định bụng thứ đầu tiên anh phải làm là nhờ Giản Y pha một ấm trà uống cho tiêu thực. Nhưng anh còn chưa kịp mở miệng, Lâm Triều Sinh đã dặn dò xong xuôi, Lục Thần Phong không thể không thừa nhận, có đôi khi những hành động nhỏ nhặt lại là thứ chạm sâu vào lòng người hơn cả.
Một cánh tay chen vào tầm nhìn, Lục Thần Phong biết ý đưa hộp kẹo thiếc nho nhỏ cho Lâm Triều Sinh đang chạy xe điện. Lúc y trả lại, anh không nhận mà nói: "Cầm đi, chỗ tôi còn một hộp nữa."
Lâm Triều Sinh cũng không khách sáo, nói một tiếng "Cảm ơn".
Không có cảnh tượng ồn ã náo nhiệt, và dù cho buổi biểu di�
Bình luận