Chương 30: 30
“Tôi nói, tôi sẽ tham gia.” Mộ Mục đánh gãy lời nói của hắn.
“Anh căng thẳng như vậy làm gì?”
Cảnh Dực Tước nghe Mộ Mục không kiên nhẫn hỏi, vội vã thẳng thắn, “Chính là giải đấu CP đẹp nhất, cửa thứ đầu tiên yêu cầu phải phối một bản kịch ngắn.”
“Chính là…” Cảnh Dực Tước có chút chột dạ.
Cảnh Dực Tước hoàn toàn không nghe câu tiếp theo của Mộ Mục, nói tiếp, “Không tham gia cũng không sao. Vậy tôi…”
Nhưng cậu cũng nhận ra thần kinh của mình có chút nhạy cảm, chỉ cần nam chính tùy tiện làm một động tác gì đó, lúc nào bản thân cũng cho rằng hắn không có ý tốt. Rõ ràng hắn đối xử rất tốt với cậu, thậm chí bản thân mình còn cảm thấy được rằng hắn chưa từng đối xử với nữ ân cần giống vậy. (Cảnh khuyển đầy lệ nóng: Cuối cùng cậu cũng phát hiện ra!)
“Tôi tham gia.”
Mộ Mục nhìn thấy Cảnh thiếu liếc trộm thần sắc của mình, có chút buồn cười hỏi. Chẳng lẽ mình hẹp hòi như vậy, anh ta không phải cong, ngược lại mình cũng không phải thẳng, sợ cái gì.
“Không có gì, không có gì.” Cảnh Dực Tước liền ở trong lòng lầm bầm, Mộ cũng thích mình sao, cậu ấy không ngại cùng mình trở thành CP đó!!!
Mộ Mục nhìn thấy bộ dáng của hắn, cũng bắt đầu nghĩ đến thuyết âm mưu, chẳng trách vừa rồi nhiệt tình như vậy, thật giống như muốn theo đuổi bạn gái.
Cảnh Dực Tước nghe, một vài giây sau mới phản ứng lại, vô cùng vui mừng “Có thật không? Tôi còn tưởng rằng Mộ sẽ không đáp ứng đâu…”
“Tại sao tôi lại không đáp ứng?.”
Rốt cục, dưới sự “hầu hạ” của Cảnh Dực Tước, cuối cùng thì Mộ Mục cũng đã ăn xong điểm tâm, cậu nhanh chóng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
“CP đẹp nhất?” Sau khi nghe xong, Mộ Mục sửng sốt một chút, cậu không giống như mấy tiểu bạch mới bước vào giới võng phối, đã biết thế nào là CP. Không chỉ đơn thuần được giải thích là một cặp đôi hoàn mỹ trong một vở kịch như Cầm Trạch đã nói, mà còn là gian tình mập mờ giữa hai CV.
“Chính là cái gì?”
Hai người rời khỏi phòng ăn, sau đó đi dạo quanh resort suối nước nóng.
Mộ Mục nhìn hắn, không biết hắn đang suy nghĩ gì, thật giống như chú Trác, đều mang một khuôn mặt than biết tươi cười.
Thật là, đàn ông tội gì lại đi hoài nghi đàn ông, Tiểu Mộ Mục nhà ngươi đa nghi như vậy, cha cậu có biết không?
(Cảnh khuyển: Đúng là theo đuổi cậu mà!!)
Không cần phải chịu những ánh mắt như nhìn thấy khủng long hủy diệt của mấy người kia nữa.
“Không có căng thẳng, nào có căng thẳng.” Cảnh Dực Tước thu hồi nhãn thần, nghiêm trang trấn định, “Cái cuộc thi đấu kia, nếu cậu không thích thì không tham gia vậy.”
“Đó là thi đấu về cái gì?” Cuối cùng, Mộ Mục cũng nhớ đến việc cần hỏi về cuộc thi kia.
Bình luận