Chương 8: 8
Ở điều kiện chăm sóc và trị liệu tốt nhất, cơ thể Từ Hiển Đông khôi phục rất nhanh. Tuy rằng đùi phải bị gãy xương vẫn chưa thể bước đi, nhưng những vết thương khác thì hầu hết đã khép miệng.
"Đông, anh tỉnh rồi?"
Nhìn thấy vẻ không tin tưởng trong mắt anh, Lang Tư Lạc bỗng cảm thấy tim mơ hồ đau.
Từ Hiển Đông ngẩn ra, đột nhiên trừng lớn hai mắt, cơ thể co giật kịch liệt, đôi môi mấp máy, không biết muốn nói cái gì.
"Lời tôi nói đều là sự thật, nếu như tôi lừa anh thì lập tức sẽ bị đày xuống địa ngục."
Nằm trong phòng bệnh, anh cảm thấy cả người đau đến không cách nào nhúc nhích, ý thức cũng hỗn độn và mơ hồ.
Lúc Từ Hiển Đông tỉnh lại thì đã là hai ngày sau.
Nghe được âm thanh khàn khàn gọi tên mình, Lang Tư Lạc kích động đến không kiềm chế nổi.
dàng bị chinh phục, anh không có bất cứ nhu cầu gì về vật chất, thêm vào đó Lang Tư Lạc có đánh chết thì hắn cũng không mở miệng nói lời xin lỗi, lâu dần cái hố ngăn cách giữa hai người càng thêm sâu.
n cưỡng nghe ra được mấy từ. Lang Tư Lạc vội vàng ghé vào tai anh giải thích: "Lôi Khiếu bọn họ không có chuyện gì, tôi không giết bọn họ, là thật!"
Liếc nhìn Từ Hiển Đông đã ngủ say, lại nhìn sếp lúc này có chút chật vật, phút chốc Fedro cũng không biết nên nói gì cho tốt.
Mãi đến lúc Fedro bảo đảm xác thực với anh: Lang Tư Lạc không làm khó Lôi Khiếu và Hứa Ngôn Tịch, Từ Hiển Đông mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Từ Hiển Đông trong miệng phát ra âm thanh vụn vặt, mi�
Cơ thể Từ Hiển Đông như được xoa dịu, cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Fedro cúi đầu, rồi lui ra.
Cảm giác được động tĩnh của người nằm trên giường, Lang Tư Lạc lập tức kề sát khuôn mặt tới.
"Tư Lạc?"
Bàn tay ấm áp mơn trớn trán Từ Hiển Đông, hắn không dám nói to, chỉ sợ làm ồn đến người vừa tỉnh dậy.
"Em trai... Nói..."
Lần này đúng là hành động của hắn quá mức tuyệt tình, muốn Từ Hiển Đông tha thứ thì e rằng không phải ngày một ngày hai.
Tuy vậy, cơ thể bình phục cũng không có nghĩa là rạn nứt giữa hai người được hàn gắn. Sau khi Từ Hiển Đông tỉnh táo, anh không thèm nhìn Lang Tư Lạc, dù hắn có dùng thái độ khiêm nhường lấy lòng đi nữa, cũng không thể nào chạm đến trái tim anh.
Để Từ Hiển Đông yên tâm, hắn gọi Fedro vào phòng bệnh.
Từ Hiển Đông dùng ánh mắt mê man nhìn người trước mắt.
Lát sau, Lang Tư Lạc lên tiếng: "Anh ra ngoài đi, để tôi yên tĩnh một chút."
Lang Tư Lạc thấy anh đột nhiên co giật liền hoảng hốt, mau chóng đè anh lại, ấn nút gọi nhân viên y tế ở đầu giường.
Từ Hiển Đông vốn là không phải người d�
"Đúng, là tôi. Anh thấy thế nào? Rất đau sao?"
Bình luận