Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 1: Ngày Đầu Tiên

Câu đầu tiên: thủ tiện hại nhân mệnh.

Tên thiếu gia ngốc kia đã luyện công xong, vào cửa hỏi: "Đang làm cái gì?"

Long Thiên Tài thở dài, buông bút rồi nặng nề nhìn y, đau đớn mà nói: "Đã nói với ngươi biết bao nhiêu lần rồi, không hiểu thì phải hỏi, ngươi có nghĩ thế nào cũng đâu có ra, lỡ như nghẹn ra bệnh lão tử còn phải nuôi ngươi, cho dù lão tử là Vương gia lắm tiền, nhưng chúng ta cũng không thể tăng thêm gánh nặng cho quốc gia, không thể làm sâu mọt của nước nhà!"

"..."

Long Thiên Tài nhìn giấy Tuyên Thành, nghĩ đến trước khi xuyên, thở dài một tiếng: "Ngươi có biết nếu như ông trời cho ta một cơ hội, thì ngày hôm đó ta sẽ làm gì không?" Nói xong cũng không chờ y đáp, liền phẫn hận: "Chắc chắn ta sẽ chặt phứt cánh tay này đi luôn!"

Long Thiên Tài liếc hắn một cái: "Nói với ngươi biết bao nhiêu lần rồi, không hiểu thì phải hỏi..."

"... Được rồi".

"... Cho chó ăn?"

Hắn chán muốn chết nhìn một lúc, nghĩ đến sau này ngày ngày đều trải qua như vậy, nhất thời cảm xúc dâng trào, liền đi vào thư phòng, mài một chút mực, cầm lấy bút lông mà tiêu sái viết chữ trên giấy Tuyên Thành.

Long Thiên Tài cầm bút viết tiếp mấy chữ như gà bới, mà trong đầu thì hàng loạt ký ức hiện về, bắt đầu mọi chuyện phải nói từ ngày hôm đó.

Không khí trầm mặc.

"..."

(thủ tiện hại nhân mệnh: thủ tiện (bàn tay đê tiện) là làm chuyện lén lút, chuyện xấu; cả cụm có thể hiểu là làm việc xấu mà hại tới tính mạng mình)

Long Thiên Tài hừ hừ: "Ngươi bị ngốc à, chó chỗ chúng ta ăn đồ ăn cho chó."

Long Thiên Tài quần áo mũ nón chỉnh tề, rửa mặt xong thì mở rộng cửa bước ra ngoài, dọc theo hành lang gấp khúc quấn đầy cây tử đằng mà chậm rãi đi. Hắn ngẩng đầu, như thường lệ trong viện tên thiếu gia ngốc kia đang cần cù và thật thà luyện võ, từng chiêu từng chiêu uy vũ sinh uy. Ánh sáng ban sớm chiếu vào khuôn mặt tuấn lãng của người nọ, khiến cho y càng tỏ vẻ anh khí bức người.

"Viết hồi ký."

Ngốc thiếu vội vàng chen ngang: "Ta có thể đoán đồ ăn cho chó là ý gì."

"Ngươi có thể hiểu là một loại truyện ký, bản Thiên Tài đang viết tự truyện."

Phải, chính là từ ngày hắn làm cái chuyện lén lút kia ...

"Hai mươi lăm."

Long Thiên Tài vốn tên là Long Tuấn Hạo, là cậu ấm của một tập đoàn tài chính lớn, từ nhỏ đã được ba mẹ nuông chiều hết mực. Hắn thích máy vi tính, điện thoại, ti vi, đèn pin, ... tóm lại là tất tần tật các thể loại thiết bị điện, thích người khác khen hắn là thiên tài, cũng thường xuyên tự xưng mình là thiên tài. Nghe thì có vẻ tự kỷ nặng, nhưng quả thật hắn có quyền kiêu ngạo.

Ngốc thiếu trầm mặc một lát: "... Xin hỏi Vương gia năm nay bao nhiêu?"

"..." Ngốc thiếu nói: "Hồi ký là cái gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...