Chương 5: 5
Hắn cùng đối phương cũng không quen thuộc, chỉ là thay chị An chạy vặt, vừa vặn bên này cách nơi ở của hắn không xa.
Vết thương mảnh có thể đã bị cắt ra bởi một công cụ sắc bén như dao.
Ngón tay của Giản Diên vuốt ve vết thương, vị khách nhỏ sẽ run lên nhè nhẹ theo từng cái vuốt
"Bé ngoan." Giản Diên nói.
Hai trường cách xa nhau, tại sao học sinh trường Trung học số 16 lại ở đây?
Một số vết thương tròn và trũng do tàn thuốc đóng vảy.
Ngoài bộ phận của con trai, vị khách nhỏ còn có bộ phận sinh dục thuộc về phụ nữ.
Họ đã biết nhau khá lâu rồi, nhưng đây là lần đầu tiên Giản Diên nhìn thấy cơ thể của vị khách trẻ tuổi.
"... Không còn đau nữa."
Những ngón tay của Giản Diên lần đầu tiên đi vào cơ thể một người con trai, nhưng dường như không thể hoàn toàn nói rằng đó là một người con trai.
Edit: Cá Viên
-----------
Cả hai miệng huyệt đều có thể nhìn thấy dấu vết của việc bị xâm phạm, Giản Diên rửa sạch cho cậu. Ngón tay vói vào để moi ra rồi xả nước vào. Chỉ có chất bôi trơn chảy ra, mà vị khách nhỏ bị ngón tay hắn làm cho có chút động tình mà chảy ra chất lỏng.
Rất chậm, giống như từng bước phải dựa vào tường.
Hắn biết.
Nhưng hắn biết, miệng vết thương vô hình vẫn đang rỉ máu.
Giản Diên quay lại, bắt gặp ánh mắt của người thiếu niên.
Sau khi rửa sạch phần thân dưới, Giản Diên lại rửa sạch cơ thể cho vị khách nhỏ.
Giản Diên cúi đầu hôn lên lưng vị khách nhỏ.
Vị khách nhỏ dựa vào tường ngẩng đầu nhìn Giản Diên, trán có chút trầy xước, xung quanh vết thương có máu chảy ra, má trái hơi sưng.
Dòng nước ấm cứ thế lăn dài, chảy xuống cống, quạt hút kêu rần rần.
Sương mù giăng đầy phòng tắm.
Vị khách nhỏ hơi run lên, còn mang theo âm khóc nức nở, đáp: "Ừ."
Giao đồ xong, Giản Diên liền xuống lầu rời đi.
Giản Diên đương nhiên không kịp nhìn mặt, nhưng thật tình cờ, hắn biết đồng phục của học sinh đó thuộc trường nào.
Với những vết bầm tím khắp người, có thể đại khái nhận ra đâu là vết thương cũ và đâu là vết mới.
Cũng giống như khuôn mặt và bàn tay, làn da của cậu rất tinh tế và trắng nõn, vết thương ẩn dưới lớp quần áo không quá nhiều, nhưng mỗi một vết đều có thể khiến Giản Diên cảm thấy khó chịu.
Quần áo giống như vội vàng mặt vào, rất nhăn nhúm, có vài vết thâm đen và bụi bặm ở góc áo và quần.
Rất rõ ràng, từ cái nhìn đầu tiên, liền biết người này mới bị làm qua.
Giản Diên đã gặp qua rất nhiều lần, rất có kinh nghiệm.
Vị khách nhỏ trong nháy mắt hoảng hốt, nước mắt không ngừng lăn dài.
"Em chạy cái gì?"
Nhưng có lẽ vì phòng tắm không quá lớn nên vị khách nhỏ đè nén tiếng rên rỉ sau khi bị ngón tay của Giản Diên tiến vào, trong không gian nhỏ bé này đều có thể nghe thấy rõ ràng.
Giản Diên không chút biểu cảm cũng không nói gì, vị khách nhỏ hoảng sợ, đôi mắt đỏ bừng bật khóc, quay người lại muốn chạy, chưa kịp bước hai bước đã ngã về phía trước, được Giản Diên đỡ lấy, ngã vào trong ngực Giản Diên
"Có đau không?"
Tiếng bước chân từ xa đến gần, nghe như đang chạy bộ, Giản Diên đứng tại chỗ, quả nhiên, một thiếu niên nhanh chóng chạy ra khỏi con hẻm mà hắn định rẽ trái.
Đuôi mắt hơi đỏ, đôi môi ướt át cùng cái hôn ở giữa cổ và xương quai xanh trông càng đỏ hơn.
Đây là đường Trang Phong, trường trung học cơ sở gần đó là trường cấp hai số 21.
Nhưng Giản Diên cũng không quan tâm lắm, khi định rẽ vào con hẻm nơi cậu bé vừa đi thì lại nghe thấy một tiếng bước chân khác.
Trường trung học số 16 trên đường Hằng Đông.
Những vết thương cũ trên cơ thể đã lành từ lâu.
Tuy nhiên, sau khi đi xuống cầu thang, Giản Diên nhìn xung quanh rồi tìm thấy một con đường khó nhận ra, nhưng điều hắn không thiếu nhất là thời gian.
Đó là vị khách nhỏ của hắn.
Bình luận