Chương 11: 11
"A? Anh đã tới rồi."
"Anh Giản."
Hắn cứ nghĩ một khoảng thời gian nữa cũng không gặp được Lý Huyền nhưng buổi chiều sau đó vài ngày, hắn đột nhiên nhận được điện thoại của Lý Ngọc.
Giản Tuỳ Anh vừa về nhà, đã gọi thức ăn ở ngoài nhưng phải vội vàng gọi điện lại để huỷ.
"Được, bảy giờ gặp."
"Êu, có chuyện gì mà tìm anh thế."
Hẹn hai lần đều không được, người ta quả thực bận bịu, hắn cũng thông cảm được điều đó. Nhưng lần này đã hẹn sẵn cả rồi, giờ họ lại không đến, đổi lại ai thì trong lòng cũng không thoải mái. Huống chi Giản Tuỳ Anh cũng có địa vị, người khác luôn phải tâng bốc, nịnh bợ hắn, nếu không phải Lý Huyền thì hắn cũng chẳng nể mặt mũi người ta.
Lý Ngọc nói: "Thế buổi tối chúng ta gặp nhau ở đâu?"
Lúc điện thoại báo cuộc gọi đến hiện trên màn hình, Giản Tuỳ Anh cảm thấy tim đập cực kì mạnh, đây là lần đầu tiên Lý Ngọc gọi cho hắn.
Khoảng sáu giờ bốn mươi phút chiều thì điện thoại kêu, là Lý Huyền gọi.
Giản Tuỳ Anh không muốn tỏ vẻ mình là người vồn vã nên sẽ không gọi điện lại, về sau sẽ tìm cơ hội khác.
Hắn vọt đi tắm rửa, thay quần áo, lo lắng kẹt xe, bình thường đi mất khoảng năm mươi phút thì hôm nay chỉ mất hai mươi phút.
"Alo, Lý Huyền."
"Anh đừng vội, cứ từ từ mà đến, còn chưa đến bảy giờ, tôi đến trước gọi món."
"Tôi mới đến, cứ nghĩ hôm nay sẽ kẹt xe, kết quả lại không có."
Không nghĩ tới hôm nay giao thông Bắc Kinh lại thuận lợi như vậy, không đến hai mươi phút đã đến nhà hàng.
Hắn ngồi vào bàn đã đặt trước, tiện tay mở menu.
Ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, công ty cũng dồn đống không ít việc.
"Em đang ở chỗ anh trai, hôm nay ảnh không bận việc gì, muốn hỏi anh xem có thời gian không?"
"Alo? Lý Ngọc hả?"
"....Tuỳ Anh, thật sự xin lỗi, tôi ở đây đột nhiên có chút việc, không thể đi được."
Trong lòng Giản Tuỳ Anh ngay lập tức mất hứng.
"Có, anh trai em sắp về Quảng Tây, anh có chuyện gì cũng phải dẹp sang một bên để gặp chứ."
"Anh gửi địa chỉ cho cậu, bảy giờ được chứ?"
"A?"
"Tuỳ Anh, đang ở đâu vậy?"
Lý Huyền thực sự là con người của công việc, Giản Tuỳ Anh hẹn y hai ngày liên tục mà y vẫn chưa rỗi.
Giản Tuỳ Anh trở về công ty, bận mất mấy ngày. Cho dù bận nhưng hắn vẫn nhớ phải mời Lý Huyền một bữa cơm.
Lý Huyền rất xin lỗi, thẳng thắn giải thích: "Tuỳ Anh, thật sự là tôi đột nhiên có chuyện gấp, không thể đi được, vô cùng ngại với anh."
Bình luận