Chương 16: 16
Giản Tuỳ Anh dịch người, hướng cậu ngoắc ngoắc: “Lại đây xem tin tức.”
Giản Tuỳ Anh vỗ vỗ chỗ giường bên cạnh người, cười tà nói: “Nhanh lên, sợ anh ăn cậu hả.”
Càng ngày Lý Ngọc càng cảm thấy thái độ của Giản Tuỳ Anh với mình càng kỳ lạ, bởi trong lòng cậu từ trước đến giờ luôn nghĩ Giản Tuỳ Anh có những suy nghĩ không an phận với cậu.
Lý Ngọc mới vừa nhắm mắt lại, Giản Tuỳ Anh liền sáp đến, ôn nhu nói: “Tiểu Lý, trước khi ngủ phải uống nước.”
“À, không cẩn thận đổ nước vào, mà chăn dày quá, dùng cái cái mỏng thôi, chúng ta cố gắng chịu đi.” Giản Tuỳ Anh vỗ vỗ tấm chăn trên bụng hắn.
Lúc Lý Ngọc đi ra, Giản Tuỳ Anh đang ngồi ở đầu giường xem tin tức.
Cả người Giản Tuỳ Anh chỉ mặc mỗi quần lót, hơn nữa chỉ dùng chăn che lại trên bụng, nhìn qua tưởng là trần truồng, Lý Ngọc nhìn bộ ngực với đùi trơn nhẵn của hắn, quay mặt qua chỗ khác rồi nằm xuống: “Không sao, ngủ đi.”
Lý Ngọc đi tới, dường như có chút do dự.
“Không có việc gì.”
Hai người tắm rửa xong đều lấy lại tinh thần, Giản Tuỳ Anh dựa vào kinh nghiệm của mình, phân tích cho Lý Ngọc lợi nhuận với chi phí của hạng mục này một chút, Lý Ngọc thực sự chăm chú nghe, thỉnh thoảng còn hỏi mấy vấnđề.
Lý Ngọc gật gật đầu, đưa tay qua tắt đèn.
Mặc dù Giản Tuỳ Anh nhiều lúc rất điên, nhưng quả thực là một người nhìn xa trông rộng, có sự quyết đoán cùng thủ đoạn của người làm ăn. Mặc dù tuổi còn trẻ cùng với các mối quan hệ có lien hệ với gia tộc, nhưng năng lực của hắn thực sự làm người ta khâm phục.
Lý Ngọc cả kinh, mở to mắt, khuôn mặt Giản Tuỳ Anh kề rất gần, cậu nhanh tay cầm lấy cốc, uống đối phó một ngụm.
Lý Ngọc gật gật đầu, cậu chính xác bị điều này thuyết phục.
“Cởi đi, anh đây cam đoan cậu sẽ ngủ không yên vì nóng.”
Đi theo hắn, có thể học đươc rất nhiều điều, Lý Ngọc không phủ nhận điều này, chỉ là…..
Lý Ngọc ngồi bên cạnh Giản Tuỳ Anh, hắn đem máy tính qua rồi chỉ tin tức cho cậu xem, hoá ra là hạng mục cải tạo lại một thành phố cũ phê duyệt cho một nhà phát triển, hắn có chút thèm muốn nói: “Tiểu tử này chắc chắn phát tài.”
Cậu nhìn một đống chăn trên ghế , nâng cằm hỏi: “Làm sao vậy?”
“Này, cậu còn mặc đồ thể thao đi ngủ hả? Không sợ nóng à?”
Lý Ngọc nhìn thấy tấm chăn nhỏ kia, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Giản Tuỳ Anh khép máy tính lại, để sang bàn bên cạnh, sau đó thong thả nằm xuống: “Có ngủ không?”
Giản Tuỳ Anh lại ân cần kéo chăn lên bụng cho cậu: “Thời tiết nóng như này, cái gì hở cũng được nhưng không được hở bụng, nếu không sẽ bị cảm lạnh.
Lúc sau nói xong Giản Tuỳ Anh đắc ý hỏi một câu: “Cậu theo anh hai ngày cuối tuần, học thêm được không ít đúng không.”
Bình luận