Chương 20: 20
nghe. Thế cậu đang ở đâu? Vẫn còn ở khách sạn hả?”
Hắn gọi cho Tiểu Lương trước, Tiểu Lương bàn bạc chuyện công việc về mấy lịch trình đã lên lên kế hoạch, sau đó hỏi hắn khi nào đi làm.
u tình dục khiến Lý Ngọc xấu hổ và giận giữ cả thể xác và tinh thần vô cùng, đã cảm thấy mỹ mãn thần thanh khí sảng, nhanh chóng chạy trốn.
“Làm sao thế.”
“Cậu phải luyện thêm tửu lượng của mình đi, Giản gia chúng ta không có kiểu đấy đâu, ngày trước anh đây đi chắn rượu cho ba, về sau cậu phải giúp anh uống.”
Giản Tuỳ Lâm khẽ cười hai tiếng, nói nhẹ nhàng: “Anh yên tâm đi, nhiều hay ít em cũng sẽ chống đỡ cho anh.”
“Anh, cuối cùng anh cũng nghe điện.”
Hắn ngủ thẳng đến hai giờ chiều, tỉnh dậy bật nguồn điện thoại, ngay lập tức chuông thông báo tin nhắn với cuộc gọi nhỡ liên tiếp vang lên, hầu như đều là của Tiểu Lâm và Tiểu Lương.
Hắn so với trước đây vẫn như vậy, không phạm sai lầm còn điểm cố kỵ, nhưng một khi đã gặp rắc rối lại giống như trong lòng phá bình phá suất (Bình sứt chẳng cần giữ gìn), trái phải uy hiếp lão tử, thì hãy trong lòng hãy cứ thoải mái lên, cứ cười cứ uống thôi.
Cúp điện thoại, hắn nghĩ nghĩ, vẫn phải gọi điện lại cho Tiểu Lâm, chủ yếu là muốn hỏi thăm Lý Ngọc từ nó.
Giản Tuỳ Anh biết đã đến lúc phải dừng lại, tiện nghi đã chiếm đủ, hắn cũng không còn tâm trạng hiếu chiến.
Giản đại thiếu gia cứ như vậy bình thản ung dung không kiêng nể ai từ đắc sắt nhỏ đến lớn, đơn giản chỉ dựa vào điều đối nhân xử thế tự hắn đặt ra vô cùng đốn mạt đó là ‘Dù sao tên đó cũng không giết chết được hắn.”
Vì vậy Giản đại lưu manh sau một trận quấy nhi�
Giản Tuỳ Anh nghe xong thì thấy tiếng gõ cửa cùng tiếng người xoay người xuống giường, đột nhiên hắn cảm thấy hồi hộp, tim bắt đầu đập nhanh.
Giản Tuỳ Anh cười hừ nói: “Tên tiểu tử này, mẹ nó nói thật d�
“Thế, Lí Ngọc đâu?”
Giọng nói của TIểu Lâm hơi uể oải, điển hình cho di chứng của việc say rượu.
Hắn đã tính hôm nay không đi làm, lúc về đến nhà liền bổ nhào lên giường ngủ một mạch, lúc tỉnh dậy còn phải chuẩn bị tinh thần tìm cách ứng phó các chuyện tiếp theo.
Giản Tuỳ Anh cũng chẳng khách khí, hừ một tiếng: “Biết là tốt rồi, không thể uống cậu còn uống cái rắm, không biết tự lượng sức mình.”
Giản Tuỳ Lâm tủi thân nói: “Bọn nó cứ chuốc hai đứa em….”
“Ở phòng kế bên… A? Có người gõ cửa, chắc là cậu ấy đó.”
“Chuyện đó, nghe Lý Ngọc nói hôm qua anh đem bọn em về khách sạn, anh, thực xin lỗi, lại làm anh phiền phức rồi.”
“Dạ, dậy không nổi, đau đầu lắm.”
Thứ nhất, chủ yếu là nếu ngu ngốc tiến bước nữa có thể nguy hiểm, thứ hai trời đã gần sáng, nếu Giản Tuỳ Lâm dậy, hắn không biết phải giải thích thế nào.
Bình luận