Chương 26: 26
Lý Ngọc im lặng chăm chú nhìn hắn hai giây, ném điện thoại cho hắn: “Anh nghe đi.”
Vừa nói đến chuyện này lửa giận trong lòng Lý Ngọc lại dâng lên, cậu cắn răng nói: “Anh còn mặt mũi mà hỏi, anh phải đi giải thích với cậu ấy.”
Hắn cúp điện thoại, định gọi điện cho cả Tiểu Lâm nhưng vẫn có chút chột dạ, cuối cùng đành phải gửi tin nhắn, giao chuyện đất đai trở về báo cáo lại cho hắn.
Đầu Giản Tuỳ Anh cũng không thèm nâng tay vừa nhấn vừa nói: “Hôm qua cậu với Tiểu Lâm nói chuyện gì.”
Lý Ngọc nhìn hắn một cái, ngầm thừa nhận.
“Ừm, đã đi, rất náo nhiệt.”
Lý Ngọc đi nhặt di dộng lên, nhìn chằm chằm vào màn hình, miệng hé mở.
Lý Ngọc lạnh lùng trừng mắt nhìn Giản Tuỳ Anh, Giản Tuỳ Anh chìa ngón giữa về phía cậu.
Giản Tuỳ Anh hừ lạnh: “Giải thích cái gì? Chúng ta lúc đó rất trong sạch, chuyện gì cũng không có?”
“Có chuyện gì vậy?”
Lý Ngọc lấy quần áo từ trong vali của hắn ném lên giường: “Thay quần áo.”
“Ai, may mà anh thông cảm. Như vậy đi, tôi bảo em trai tôi ở lại, anh cứ cho người đưa nó đi xem rồi nó về báo cáo lại với tôi là được. Còn tôi phải đưa cả em trai anh về Bắc Kinh để xử lý mấy việc, như vậy nhé, hai ta đổi em trai, ha ha.”
Khoé miệng Lý Ngọc hiện lên một nụ cười lạnh nhạt, ôm tay nhìn hắn nói.
“A, sao lại không khéo như vậy.”
Lúc này đổi lại là Giản Tuỳ Anh không bình tĩnh, hắn nghĩ Lý Ngọc ít ra cũng phải có biểu hiện chột dạ gì đấy chứ. Di động ném đến trước mặt, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Lý Ngọc, phải cố gắng nghe điện.
Lý Huyền còn muốn nói thêm nhưng Giản Tuỳ Anh đã vội vàng nói: “Lý Huyền, tôi đang định gọi điện cho anh đấy.”
Lý Huyền nhanh chóng nói xen vào: “Đừng nói như vậy, anh có việc gấp thì cứ về đi, miếng đất kia cũng không chạy được, tôi vẫn giữ cho anh, lúc nào anh rảnh cứ đến đây, tôi dẫn anh đi xem.”
“Anh xem thật không khéo, bên Bắc Kinh vừa có việc gấp, những người liên quan đều nghỉ cả rồi, tôi phải về một chuyến, bằng không sẽ rất khó giải quyết.”
Giản Tuỳ Anh vừa trừng mắt nhìn Lý Ngọc vừa áy náy nói vào điện thoái: “Đúng vậy, anh xem chuyện này rất ầm ĩ. Bây giờ tôi muốn ra sân bay luôn, vừa rồi chưa kịp gọi điện cho anh, sợ anh đang bận. Anh đã vất vả một chuyến, thêm phiền toán cho anh, lại làm anh mất thời gian nữa, trong lòng tôi thật sự rất áy náy.”
Mặt Lý Ngọc hết trắng lại hồng, trông rất đẹp mắt.
Giản Tuỳ Anh cười lạnh: “Sao thế? Sợ? Dám làm mà không dám nhận hả.”
Lý Huyền cũng cười nói: “Được, cậu cứ đem nó đi.”
Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói hào sảng của Lý Huyền: “Tuỳ Anh hả, ngủ dậy chưa, nghe nói hôm qua các cậu đi ra biển, thú vị không.”
Giản Tuỳ Anh nhìn vẻ mặt của cậu, nghi ngờ nói: “Lý Huyền?”
Bình luận