Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 46: 46

Cho nên Giản Tuỳ Anh cực thích Lý Ngọc nấu cơm cho hắn, không chỉ là ăn ngon, mà hắn còn hưởng thụ đáng vẻ sạch sẽ gọn gàng khi nấu cơm của Lý Ngọc, hưởng thụ Lý Ngọc bưng cơm đến trước mặt hắn, nói với hắn: “Đừng chơi trò chơi nữa, ăn đi không nguội.”

Lại một mùa hè nữa tới, mấy ngày nay Bắc Kinh đã rất nóng, Giản Tuỳ Anh không sợ lạnh, nhưng lại cực kỳ sợ nóng, mỗi ngày chỉ có một đường đi duy nhất là từ nhà đến ga ra, sau đó từ ga ra đi đến một cái điều hoà khác.

Giản Tuỳ Anh tựa lưng vào ghế, nhìn cậu nói: “Cậu phải đi.”

Một lát sau, Lý Ngọc xoay người bưng tới một chén mì nóng hổi bốc khói, từng sợi mì trắng trong, thêm mấy cọng xà lách tô điểm, còn có một quả trứng chiên vàng.

Lý Ngọc đã đặt xong vé máy bay, nhưng hắn tạm thời không nói cho Lý Ngọc biết hắn định đi Hải Nam sau khi đến Bắc Hải, sợ Lý Ngọc không đi cùng hắn nữa.

“Aizz.” Giản Tuỳ Anh xoay người: “Ngày 6 tháng sáu sau, tôi có một tuần có thời gian, cậu đặt bốn vé máy bay đi Bắc Hải, tôi, cậu, còn hai người ở công ty thức ăn gia súc.”

Lý Ngọc ném khăn tay vào thùng rác, xoay người đi đến huyền quan* đi giày.

Lý Ngọc từ từ buông lỏng tay, để chìa khoá về chũ cũ, mở đi đi ra ngoài.

Lý Ngọc từ cấp hai đến cấp ba, đều thuê phòng ở một mình ngoài trường học, năng lực tự gánh vác cuộc sống rất mạnh, còn Giản Tuỳ Anh đã tập thành quen có người hầu hạ, đại thiếu gia như hắn ăn cơm cũng có người đút tận miệng, cũng chẳng khác gì người tàn tật.

Giản Tuỳ Anh thở dài, mở TV, bên trong đang chiếu tiết mục nghệ thuật tổng hợp, rồi ăn mì, ăn đến cả nước cũng không còn.

Lý Ngọc rửa tay rồi lau khô, vừa khéo nhìn hắn đúng lúc hắn ngẩng đầu lên, bốn mắt hai người chạm nhau.

Giản Tuỳ Anh nhìn bát mì mà bị choáng, sau đó cầm đũa lên, chọc chọc lòng đỏ trứng, sau đó lại buông đũa xuống.

Lúc này Lý Ngọc nhận thấy động tác của mình mới dừng lại, ánh mắt Giản Tuỳ Anh dính chặt lên bàn tay cậu.

Ánh mắt Giản Tuỳ Anh có chút mê man, lại có chút thất thần, lòng Lý Ngọc run lên, cậu không thể tưởng tượng được người như Giản Tuỳ Anh lại có ánh mắt của “người yếu đuối” như vậy.

Ánh mắt với biểu cảm của Giản Tuỳ Anh đã trở lại bình thường, kéo khoé miệng cười cười: “Được rồi, tôi nhận lời xin lỗi của cậu, về nói lại với anh cậu đi.” Nói xong cúi đầu, cầm đũa vớt vài sợi mì, cuộn cuộn vài vòng quanh đũa.

Lúc này một nhóm bốn người, ngoại trừ hắn với Lý Ngọc, còn có hai người phụ trách dự án ở công ty thức ăn gia súc, y cùng với cậu em của vợ.

*Huyền quan: chỗ ngay cửa ra vào, nơi để giày dép.

Lý Ngọc không nói gì, cậu cảm thấy cổ họng như bị mắc nghẹn.

Cho dù chỉ có vài lần như vậy, nhưng với hắn đã thật lâu rồi.

Lý Ngọc đi giày, không quay đầu lại nói: “Được.” Sau đó đứng lên, theo thói quen cầm luôn chìa khoá lúc nãy để lên tủ giày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...