Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 52: 52

Giản Tuỳ Anh cực kỳ bình thản: “Tiểu Lâm à? Vào đi.”

Giản Tuỳ Anh vẫn biết Lý Ngọc là một cậu bé rất ngoan, không nghĩ tới lại có thể nói dối trơn tru tự nhiên không đỏ mặt như vậy, cảm thấy rất thú vị, thừa dịp Lý Ngọc quay lưng về hắn nói chuyện, liền ôm lấy thắt lưng mò tay vào quần áo bệnh nhân của cậu.

Giản Tuỳ Anh cười đểu nói: “Anh còn chưa trải qua mấy chuyện đó ở bệnh viện đâu.” Nói xong liếm liếm môi, hơi híp mắt nhìn cậu.

Lý Ngọc vô thức hỏi: “Ai vậy?”

Lý Ngọc đỏ mặt nhảy xuống giường, đi khoá lại cửa phòng bệnh, nhưng cậu vừa chạm đến tay cầm cửa thì ngoài liền vang lên tiếng đập cửa.

Lý Ngọc nói: “Không phải chỉ là tiết học, bây giờ nếu không quay về thì em sẽ không kịp thi cuối kỳ.”

Người ngoài cửa dừng lại, sau vài giây mới trầm giọng nói: “Là tớ.”

“Hả? Cuối kỳ?” Giản Tuỳ Anh nhẩm nhẩm ngày, hình như giờ là thời gian sinh viên thi cuối kỳ, từ trước đến nay mấy việc này hắn chẳng quan tâm lắm, đành an ủi: “Vậy thì đành chờ thi lại thôi. chúng ta ở lại chỗ này vài ngày cho tốt đã, chỉ nghỉ ngơi thôi.”

Hầu kết Lý Ngọc chuyển động, tim đập dồn dập, nhìn ánh mắt cực kỳ  hấp dẫn của Giản Tuỳ Anh mà cảm thấy máu toàn thân sôi trào.

Đối với chuyện phát sinh trong hai ngày này, Lý Ngọc sẽ không nói cho người nhà biết, ngay cả không kịp hoãn thi học kỳ cũng chưa nói, chỉ nói đến Tam Á với Giản Tuỳ Anh khảo sát dự án, bị bão vào không thể quay về, cuối tuần cũng không về nhà được.

Kế hoạch của hai người đã ngâm nước nóng, phòng tổ chức  đổi vé máy bay cho hai người lần nữa, để bọn họ nghỉ ngơi ở Tam Á vài ngày, cũng thuận tiện chờ thời tiết tốt hơn một chút, nếu không phải chờ ở sân bay nhiều giờ thì thật sự rất phiền phức.

Giản Tuỳ Anh hỏi cậu làm sao vậy, rồi lập tức “A” một tiếng: “Đi học thôi mà, coi như cho qua đi, bỏ mấy tiết cũng chẳng sao.”

Cậu cử động người, giọng khàn khàn: “Em đi khoá cửa.”

Lý Ngọc không khỏi chột dạ, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, cậu quay đầu liếc Giản Tuỳ Anh một cái.

Cơ thể Lý Ngọc cứng đơ, vỗ vỗ xuống tay hắn, quay đầu lườm hắn một cái.

Hai người trẻ tuổi khoẻ mạnh, tỉnh lại lần nữa đã đói đến muốn kêu gào.

Giản Tuỳ Lâm vặn nắm cầm cửa đi vào, nhìn Lý Ngọc đang đứng gần cửa một cái, cái nhìn kia đầy phức tạp âm trầm, còn hàm chứa ẩn ý cảnh cáo.

Giản Tuỳ Anh cười ha ha.

Lý Ngọc nhìn vé máy bay nhíu mày.

Lý Ngọc ném vé máy bay sang một bên, lấy điện thoại ra gọi cho người nhà.

Lý Ngọc vội vàng cúp điện thoại, quay người ngăn tay hắn lại: “Anh làm gì vậy, đang ở bệnh viện đó.”

Cái lườm kia càng khiến Giản Tuỳ Anh to gan, không nghe lời mà tay kia lại vói vào theo, sờ thẳng đến ngực Lý Ngọc.

Bây giờ đến lượt hai người bên trong cánh cửa ngây ngẩn cả người, là giọng của Giản Tuỳ Lâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...