Chương 7: 7
“Anh, em nghe Lý Ngọc bảo cậu ấy làm chân anh bị thương.”
“Nói.”
Giản Tùy Anh nhìn màn hình báo cuộc gọi thì nhấn luôn phím tắt, hắn lười nghe.
“Anh cậu chỉ bị trẹo, cũng không phải bị liệt, cái gì mà cần người giúp.” Giản Tùy Anh bị lỡ mất mấy đoạn phim, có chút bực mình nói “Cúp máy.”
Trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lý Ngọc ngày đó mặt đỏ tai hồng, ánh mắt trốn tránh hắn. Giản Tùy Anh cảm thấy bộ dáng đó nhớ lại như thế nào cũng không đủ, lại càng nghĩ đến nhiều hơn.
“Anh, giờ anh đỡ chưa? Lúc đi ăn thì thế nào?”
"Thì đành nhịn đói thôi.”
“Không có ai giúp anh sao?”
Giản Tùy Anh chẳng mấy khi được ở nhà nghỉ vài ngày, một mình tự do có bao nhiêu tự do, giờ tự nhiên lòi ra người nữa, thế là trực tiếp cự tuyệt: “Không cần, mấy ngày nữa là thi Đại học, không cần phải làm khổ mình thế.”
“A, anh.”
“Nếu không thì để em mang thuốc đến. Ở đội bóng thường có người bị thương nên em biết cách làm.”
Trước khi thi Đại học một ngày, lúc hắn đang ngồi trên sô pha xem TV thì nhận được điện thoại của Giản Tùy Lâm.
“Anh nhớ bóp thuốc? Tự mình xoa được không? Nếu anh không xoa thì ít nhất hai tuần mới khỏi được.”
Giản Tùy Anh nói qua loa thêm vài câu: “Thi Đại học cho tốt, đừng có đem nhục nhã về nhà.” Nói xong liền cúp máy, tiếp tục xem phim còn lôi đồ ăn vặt ra ăn.
“Anh…”
“Thầy nói mấy ngày này không cần ôn nữa, em ở nhà cũng chán muốn chết, để em đi thăm anh.”
Giản Tùy Anh tắt TV, không gian lập tức im lặng, cảm giác không gian rộng lớn càng thêm rõ ràng.
“Rắc rối quá, vài ngày nữa là ok.”
Thực ra chân Giản Tùy Anh cũng đỡ nhiều rồi, căn bản là hắn lười thôi. Tâm tình đang tốt thì Giản Tùy Lâm gọi điện đến làm hắn cảm thấy khó chịu, Lý Ngọc mới là người làm hắn bị thương còn chẳng thèm hỏi thăm hắn tí nào. Thế mà Giản tùy Lâm lại đi gọi điện, hành động của hắn chính là giận chó đánh mèo.
Hắn đột nhiên cảm thấy căn nhà thật khó chịu, chẳng có lấy một chút hơi người.
Hắn tìm điện thoại trên sô pha rồi gọi cho Giản Tùy Lâm.
Giản Tùy Lâm vẫn không nản tiếp tục gọi.
Giản Tùy Anh bị quấy rầy không thể không nghe máy, lười biếng hỏi: “Có chuyện gì?”
Giản Tùy Lâm định nói nữa nhưng lại thôi.
“Cậu đừng có phiền như vậy nữa, anh ghét nhất cái điểm ấy ở cậu, lải nhải nhiều.”
“Ừ, trẹo.”
Chân Giản Tùy Anh bị trẹo, liền lười đi làm, hắn ở nhà nghỉ ngơi hai ngày.
Đầu kia rất nhanh đã bắt máy, “Anh”
“Tao nói không cần là không cần.”
Bình luận