Chương 11: 46~50
Cả người đẹp đẽ không gì sánh được, lại không quá lòe loẹt.
An Cúc Nhạc: "Rửa không sạch, thôi bỏ luôn." Mọi việc đều có điểm mấu chốt, khi gút mắc tích lũy đến mức độ nào đó, có rửa cũng không sạch, chỉ đành nói bái bai.
An Cúc Nhạc mua một lần bảy cái cốc, nhờ chủ tiệm gửi về nhà mình, đoạn dắt Đỗ Ngôn Mạch đến cửa hàng quần áo nam mà mình thường ghé. Nhân viên cửa hàng là bạn trong giới của y, trước khi nhận công việc biên tập mỹ thuật làm nghề nghiệp chính, An Cúc Nhạc cũng từng đứng quầy. Y chỉ vào Đỗ Ngôn Mạch, nói với bạn thân: "Tôi muốn chọn vài bộ cho cậu ấy."
"Đúng vậy, cậu không cần." An Cúc Nhạc cười tươi rói, hôm nay y mặc một chiếc áo sơmi kẻ sọc khác lạ, phối với quần bó màu xanh và một đôi giày thể thao màu vàng sáng.
An Cúc Nhạc không ngẩng đầu lên, đáp: "Ừ, ném hết rồi."
Một đống cốc muôn hình vạn trạng đủ loại hoa văn và màu sắc xếp thành hàng dài, An Cúc Nhạc chụp một lần năm sáu cái cốc sứ, khoa tay múa chân thật lâu, Đỗ Ngôn Mạch hơi ngạc nhiên: "Không phải trong nhà anh nhiều cốc lắm sao?"
An Cúc Nhạc mỉm cười, hào phóng buông tay: "Do your best."
Thẳng thắn mà nói, đây là lần đầu tiên An Cúc Nhạc tìm người có quan hệ thể xác với mình ra ngoài đi dạo.
Nếu không bụi bẩn càng tích càng nhiều, át hết tất cả hoa văn xinh đẹp ban đầu thì tiếc lắm.
"Em..."
Hẹn hò
Chương 46
Đỗ Ngôn Mạch: "......"
Đỗ Ngôn Mạch sửng sốt.
An Cúc Nhạc không để ý, dẫn Đỗ Ngôn Mạch đến trung tâm bách hóa chọn cốc.
Nhưng mà, y cũng rất muốn thử một lần... tạm thời tính là "hẹn hò" với cậu thiếu niên.
Y vẫn luôn xác định vị trí rõ ràng: người có thể lên giường, người không thể lên giường, bạn rượu, bạn thịt, bạn thân... Đỗ Ngôn Mạch rốt cuộc xếp loại nào? Rõ ràng nên xếp vào đối tượng không thể lên giường, thế mà lại cố tình lên nhiều lần thậm chí cả trăm lần, bạn thì không được rồi, tình nhân... vậy thì càng đáng cười.
Hai người đi cạnh nhau, chênh lệch tương đối lớn.
Câu "không cần" còn chưa nói xong, nhân viên cửa hàng đã hét ầm lên: "Ôi chao ~ thật sao? Tôi thật sự có thể giúp cậu bé đẹp trai như thế mặc quần áo?"
Nhân viên cửa hàng tuân lệnh, lập tức cầm quần áo múa may trước người Đỗ Ngôn Mạch, miệng càm ràm: "Tôi đã bảo rồi, quý này cái bla bla đang hot, nhất là phối chung với cái bla bla, sẽ rất blo blo blo, bla bla..." Quả thật giống như niệm chú.
Khi xuất hiện ở địa điểm đã hẹn, Đỗ Ngôn Mạch vẫn như mọi lần mặc một chiếc áo thun trắng, cùng một chiếc quần jeans thoạt nhìn giống như lượm ở sạp hàng rong.
Cậu ấy đội mái đầu chưa hề chải chuốt gì, đến khi thấy trang phục của An Cúc Nhạc, nhất thời nghẹn họng: "Anh Hoa cúc, anh nói không cần chưng diện..."
Bình luận