Chương 113: 113
n Bạch ngồi trước cửa sổ hồi lâu, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài giống như một sự buông bỏ.
Đoàn Dự trở về liền trông thấy một cảnh này, tiến đến kéo người lại, sau đó ôm người ngồi lên sofa.
"Không vui?"
Lộ Vi�
n Bạch không ít lần nói qua cậu đã không ăn mấy loại đồ ăn vặt như khoai tây chiên khoảng 3 đến 4 năm nay.
Mỗi tuần Đoàn Dự đều dẫn Lộ Vi�
n Bạch.
Tuy lần nào ngoài miệng Lộ Vi�
n Bạch chọn 3 món.
Suy cho cùng không có dinh dưỡng ăn nhiều cũng không tốt.
Khoảng thời gian đầu hai người đều không biết mua đồ ăn, thường nhờ dì Lý mua đồ giùm, nhưng sau một thời gian dài cũng dần trở nên thành thạo hơn.
Hôm nay là chủ nhật, Lộ Vi�
n Bạch, thấy gương mặt của người nọ hơi ửng hồng: "Lộ Vi�
n Bạch đều nói không cần, nhưng ánh mắt đã hung hăng bán đứng cậu.
Lộ Vi�
n Bạch nắm tay Đoàn Dự, các cảm xúc ngột ngạt lơ lửng trong lồng ngực cũng dần dần buông xuống.
Má của của Lộ Vi�
n Bạch biết được tin Thẩm Khang Dũng qua đời liền trầm mặc hồi lâu, ngồi trên ghế lẳng lặng nhìn về phía xa xăm bên ngoài khung cửa sổ.
Nói không buồn có lẽ là không thực tế, chung quy thì người đàn ông mà cậu căm ghét lại chính là người cha đã đem lại những ký ức tốt đẹp cho cậu khi còn bé.
Một mình Lộ Vi�
n Bạch, anh sẽ yêu em mãi mãi."
Lộ Vi�
n Bạch dựa lên giữa cổ Đoàn Dự, thân mật cọ cọ, khẽ cười nói: "Em cũng yêu anh."
Tuyết rơi tán loạn không ngừng suốt một tháng, hầu như Lộ Vi�
n Bạch đến khu đồ ăn vặt một lần, mỗi lần sẽ cho Lộ Vi�
n Bạch.
Mà bởi vì không cần đi làm, nên không cần quản lý chế độ ăn uống phải ăn những loại rau luộc kia nữa, mỗi lần ra ngoài Đoàn Dự đều mua một ít đồ ăn vặt cho Lộ Vi�
n Bạch: "Anh cũng sẽ không bao giờ rời bỏ em."
Lộ Vi�
Sau khi Lộ Vi�
n Bạch ngước mắt nhìn đối phương, thấy mắt người đàn ông đang chăm chú nhìn cậu, sau đó giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa khóe mắt phiếm hồng của Lộ Vi�
n Bạch nhìn những đốm tuyết phát sáng lóng lánh dưới ánh nắng nhẹ nhàng của mặt trời bên ngoài, có chút nóng lòng muốn ra ngoài mua đồ ăn.
n Bạch nhìn bàn tay Đoàn Dự, sau đó cầm lấy.
Đoàn Dự nhìn động tác của Lộ Vi�
n Bạch luôn có một cảm giác an toàn.
Lộ Vi�
n Bạch đều làm tổ trong nhà mỗi ngày, nếu cảm thấy buồn chán liền dẫn hai nhóc con ra ngoài nặn người tuyết.
Bởi vì hai người đều đang trong trạng thái nghỉ phép, mua đồ ăn mỗi ngày đã trở thành nhiệm vụ của Lộ Vi�
n Bạch: "Anh sẽ luôn chung thủy với em, mãi mãi yêu em."
"Đồng thời" Đoàn Dự hôn lên khóe mắt của Lộ Vi�
n Bạch không cần che giấu cảm xúc, cậu có thể cởi bỏ mọi lớp phòng bị, bởi vì khi ở bên Đoàn Dự Lộ Vi�
n Bạch cọ cọ vào cổ Đoàn Dự, tìm một vị trí thoải mái để dựa vào: "Một chút."
Ở trước mặt Đoàn Dự, Lộ Vi�
Bình luận