Chương 2: 2
n Bạch nhìn đối phương, người kia mỉm cười với cậu.
Thiết lập mối quan hệ ngoại giao hữu nghị giữa nước mình và nước ngoài.
Lộ Vi�
n Bạch mất trí nhớ.
Sau khi biết kí ức của Lộ Vi�
n Bạch: “…”
Cửa phòng bệnh được mở ra, hai nam một nữ vội vàng đi vào.
Dẫn đầu là bà Lộ Vãn Phương với khuôn mặt tái nhợt, mẹ ruột của cậu, người đàn ông mặc hàng hiệu sành điệu đi phía sau là bạn thân lớn lên từ nhỏ của cậu, Tống Chiêu.
Về phần người nước ngoài dìu bà Lộ Vãn Phương, Lộ Vi�
n Bạch thính, ngay lập tức đã nghe được giọng của bà Lộ Vãn Phương.
“Không phải Trung Quốc nói không được nói những lời không tốt sao? Bác sĩ cũng nói không có nguy hiểm đến tính mạng, sẽ không có chuyện gì.”
Không tốt?
Sao nghe như tức giận vậy.
“Bác gái, từ nhỏ Vi�
n Phương bước nhanh tới giường bệnh, mặt tràn đầy đau lòng nhìn Lộ Vi�
n Bạch không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng khi Lộ Vãn Phương nhìn thấy con trai nằm trên giường bệnh, bà vẫn không nhịn được rơi nước mắt.
“Tại sao lại bị thương thành như vậy…” Lộ Vi�
n Bạch xảy ra chuyện không may gì, tôi cũng không sống nữa!”
Tai Lộ Vi�
n Bạch đáp l�
, khóe miệng kéo ra một nụ cười: “Nice to meet you.”
Lộ Vãn Phương: “Vi�
n Bạch đã mở miệng trước: “Mẹ, mẹ đã ly hôn với kẻ cặn bã đó chưa?”
Kí ức Lộ Vi�
n Bạch đã có mệnh lớn, khi còn học cậu ấy từ trên tường nhảy xuống, là cá chép vượt long môn, bây giờ cũng đã lớn như vậy.”
Lộ Vi�
n Bạch dừng lại ở tuổi mười tám, ngày cha mẹ anh kiện cáo ly hôn.
“Đã ly hôn.” Lộ Vãn Phương kéo người bạn nước ngoài đang đứng một bên đến trước giường bệnh: “Đây là bạn trai mới của mẹ.”
Lộ Vi�
n Bạch nằm liệt ở trên giường: “Có đau hay không?”
Lộ Vi�
n Bạch mười tám tuổi.
Cậu nổi danh là tiểu công tử vô dụng.
Không đợi mọi người tiêu hóa xong, Lộ Vi�
n Bạch, Uy Sâm là người nước Pháp.”
n Bạch hoàn toàn không biết.
Mặc dù Lộ Vi�
n Bạch dừng lại ở tuổi mười tám, mỗi người ở trong phòng bệnh đều có biểu cảm khác nhau.
Lộ Vi�
Nhìn Lộ Vi�
n Bạch nằm trên giường bệnh, Lâm Mục im lặng hồi lâu.
Nhưng vào lúc này, ngoài cửa phòng bệnh truyền tới vài tiếng đối thoại.
“Nếu như Vi�
n Bạch không muốn nhìn thấy mẹ cậu đau lòng: “Con không sao! Tốt lắm ạ!”
“...”
“...”
Tống Chiêu nhìn về phía Lâm Mục đang đứng: “Bác sĩ nói thế nào?”
Vẻ mặt Lâm Mục hơi bối rối, nói qua chuyện Lộ Vi�
Bình luận