Chương 12: 12
"Đêm nay anh sẽ ngủ ở bệnh viện sao?"
Người hỏi y là một nữ bác sĩ ôn nhu, khi cười rộ lên trông rất hiền hòa. Cổ họng Yến Giác hơi khô khốc, ho nhẹ vài tiếng mới trả lời: "Vẫn ổn."
Lúc tỉnh lại đã là sáng ngày hôm sau.
Yến Giác ở phòng đơn, cảnh sắc ngoài cửa số rất không tồi. Sau khi dùng bữa trưa thanh đạm xong, Yến Giác nằm trên giường mơ màng rồi ngủ thiếp đi.
"Vâng."
Yến Giác lắc đầu rồi lại gật đầu: "Còn hơi đau."
"Là ngài Chung đó, ngài ấy bồi cậu một đêm sáng nay mới rời đi. Trước khi đi còn dặn tôi đúng giờ báo cáo tình trạng của cậu nữa." Bác sĩ cười cười, lại bổ sung thêm một câu: "Rất để tâm đến cậu đó."
Nhìn căn phòng xa lạ không có người quen thuộc, tâm tình Yến Giác hơi hụt hẫng.
Sắc mặt Chung Hàn lạnh băng, ánh mắt sâu thẳm nhìn chăm chú ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ về điều gì.
Yến Giác nhìn hoa quả trong rổ và vài vật dụng hằng ngày, thấp giọng hỏi: "Bác sĩ, hôm qua ai đưa tôi tới đây vậy?"
Chung Hàn ở lại nên tất nhiên ôm lấy công việc của hộ sĩ, Yến Giác có chút hối hận khi tự đào hố cho mình, còn là một cái hố rất sâu.
Chung Hàn quay đầu, nhìn Yến Giác biểu tình của hắn mới hơi chút hòa hoãn, ôn nhu hỏi: "Còn đau không?"
Khi tỉnh lại lần nữa, y thấy được Chung Hàn.
Yến Giác hỏi gì đáp nấy, sau đó còn hỏi lại Chung Hàn:
Yến Giác bị thương không hẳn là nặng nhưng tuyệt cũng chẳng nhẹ, tay trái thì gãy, dạ dày xuất huyết, nơi khác đều bị thương ngoài da.
Người bệnh tâm tình thường rất mẫn cảm, thậm chí còn sợ tịch mịch, nếu bình thường Yến Giác chắc chắn sẽ không nảy sinh ra loại suy nghĩ này. Chung Hàn gọt táo thành từng miếng nhỏ rồi đút tới miệng Yến Giác: "Cậu hy vọng tôi ở đây cùng cậu sao?"
Yến Giác dựa vào quy tắc bệnh nhân là lớn nhất, không chút ngượng ngùng, trong lòng muốn gì liền nói ra cái đấy: "Hy vọng."
"Cậu thấy thế nào rồi?"
Bác sĩ buông bệnh án trong tay: "Đừng quá lo lắng, không có vấn đề gì lớn, tĩnh dưỡng cho tốt là được."
"Hàn gia." Yến Giác gọi.
Yến Giác gật gật đầu: "Vâng, cảm ơn ạ."
Bác sĩ: "Có chuyện gì thì cứ gọi tôi."
Chung Hàn cười nhẹ, đi tới mép giường nghiêm túc hỏi Yến Giác vài chuyện vụn vặt.
Tai Yến Giác đỏ lên, nội tâm trống rỗng lúc trước giống như được lấp đầy từng chút một, y cúi đầu nhìn chăn, không nói lời nào.
Chung Hàn mời cho y một hộ sĩ, tuổi không lớn, làm việc nhanh nhẹn lại cẩn thận, tính cách ổn trọng, nói chuyện phiếm cũng không khiến Yến Giác cảm thấy xấu hổ.
Chung Hàn cười: "Vậy được, tôi ở lại."
Bình luận