Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 4: 4

"Tuy tôi là người giám hộ của cậu nhưng tôi chỉ phụ trách việc nuôi cậu thành người, cho cậu ăn mặc, học hành, ngoại trừ những điều này thì việc khác không nằm trong phạm vi trách nhiệm của tôi."

nhưng trên đời này ngoại trừ Chung Hàn thì y không nghĩ ra được người nào có thể giúp y. Yến Giác nắm chặt góc áo, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, ngữ khí càng thêm hèn mọn: "Hàn gia, cầu ngài, giúp tôi..."

Chung Hàn trầm mặc một lát, ra vẻ bất đắc dĩ thở dài: "Chung Hàn tôi là người làm ăn, chưa bao giờ bàn chuyện lỗ vốn."

"Lấy lại những thứ vốn nên thuộc về tôi!"

Hạt giống hận thù một khi đã cắm r�

nảy mầm thì sẽ càng ngày càng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể phát ra sức mạnh của nó. Chung Hàn sắm vai người dẫn đườmh cho nhân vật chính, chỉ thông qua một thực nghiệm đơn giản đã triệt tiêu nội tâm mềm yếu của thiếu niên, khiến y nhìn rõ lòng người, để y chân chính hiểu được kẻ cường đại và có thể dựa vào là ai.

Chung Hàn nhéo nhéo cằm Yến Giác, nhìn hai bên mặt y, hơi nhướn mày: "Xem ra hôm nay cậu không được thoải mái cho lắm."

Yến Giác yên tĩnh ngồi xuống, nhìn một bên khuôn mặt của người này rồi nghiêm túc đánh giá.

Yến Giác nhớ tới Yến Văn Sơn lừa gạt ông ngoại, phản bội mẹ, vứt bỏ y không thèm ngó đến, trong ánh mắt dường như bùng lên một ngọn lửa thiêu đốt hừng hực, nhấn mạnh từng câu từng chữ: "Tôi muốn Yến Văn Sơn phải trả giá!"

Yến Giác không né tránh: "Hàn gia, anh biết rõ mà còn cố hỏi."

Chung Hàn dời ngón tay, không dấu vết mà liếm khóe miệng.

Nói xong, Chung Hàn chuyển mắt trở lại văn kiện trên tay.

Lúc Yến Giác lên xe, Chung Hàn đã ngồi ngay ngắn ở ghế sau xem văn kiện, trên đùi để đầy giấy tờ linh tinh, nếu không phải Yến Giác trước đó biết hai chân hắn có tật thì bề ngoài hoàn toàn không nhìn ra người đàn ông này có khuyết điểm gì.

Chung Hàn hứng thú nhìn thanh niên trước mắt, chỉ mấy ngày nhưng hắn có thể cảm giác rõ ràng tinh thần người này biến đổi thế nào, từ nhận mệnh đến không chịu thua, trong ánh mắt để lộ ra biểu tình càng ngày càng thú vị.

Yến Giác cắn chặt môi, y biết để Chung Hàn đáp ứng không phải là chuyện d�

Cuối cùng Yến Giác ngẩng đầu lên, đối mặt với người đàn ông, ngữ khí thành khẩn nói: "Hàn gia, tôi muốn ngài giúp tôi."

Y sẽ không ngốc đến mức hỏi hắn làm sao biết được vị trí y bị bắt cóc, bởi vì chỉ cần Chung Hàn muốn biết thì sẽ có hàng trăm cách để tìm ra. Tuy chỉ mới thấy được mặt ngoài thực lực của người đàn ông này nhưng y biết y có thể mượn thế lực của Chung Hàn để đoạt lại những thứ vốn thuộc về y kia thậm chí càng nhiều hơn nữa.

"Đang nghĩ gì vậy?" Chung Hàn nắm cằm Yến Giác, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt.

Quá trình này tuy có hơi lòng vòng nhưng rất hữu dụng.

Yến Giác trầm tư trong chốc lát, giống như đang ra quyết định trọng đại. Chung Hàn ngồi ở một bên, kiên nhẫn chờ đợi.

"Ồ?" Khóe miệng Chung Hàn nhếch lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...