Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 47: 47

Bàn tay ngượng ngùng ở giữa không trung, Đường Hâm cười mỉm thu tay lại: "Không có việc gì thì tốt."

Yến Giác ngồi xuống: "Được, cảm ơn."

Bữa sáng rất phong phú, kiểu Trung kiểu Tây đều đủ.

"Yến Giác, mau tới ăn cho nóng." Đường Hâm nghiêng mặt nói.

Đường Hâm gật đầu.

Đường Hâm nhấp miệng, xoay người đặt một ly sữa tới trước mặt Yến Giác, hơi mỉm cười.

Đường Hâm yên lặng nắm chặt đôi đũa. Cậu ta biết Yến Giác sớm muộn gì cũng hỏi tới chuyện này nên đã chuẩn bị trước đáp án, trấn tĩnh đáp: "Em chỉ biết một ít chuyện vì anh sợ em biết quá nhiều sẽ rước lấy phiền toái nên không nói cụ thể. Nhưng em biết chân tướng. Chung Hàn là kình địch của Lương Dương, mà Lương Dương lại là bạn tốt cùng người hợp tác với anh. Lúc trước, các anh cùng nhau giết em trai của hắn rồi khiến hắn tàn phế nên Chung Hàn đã sớm coi các anh là cái đinh trong mắt. Hiện giờ, Lương Dương vừa chết, anh chính là mục tiêu cuối cùng."

Không biết vì sao mà y không muốn đem những thứ y vừa mới thấy trong đầu nói cho đối phương. Không có nguyên nhân, chỉ là không muốn. Yến Giác uống một ngụm sữa, vùi đầu ăn cơm.

Lúc Yến Giác đi ra, Đường Hâm đang ở trong phòng bếp chiên trứng. Cậu ta mặc tạp dề, cột hơi chặt eo để lộ vòng eo mảnh khảnh. Đường Hâm một tay khuấy nồi một tay lật trứng, cả người tản ra hương vị ở nhà. Chảo chiên hơi lắc tung trứng lên cao rồi lưu loát hạ xuống.

Đường Hâm sốt ruột cầm tay y. Sau đó, Yến Giác chịu đựng cơn đau vô tình rút tay ra, sắc mặt bất biến: "Không có gì."

Yến Giác nhanh chóng tiêu diệt gần nửa bàn đồ ăn, uống sữa, rồi làm như lơ đãng hỏi: "Đường Hâm, em biết người tên Chung Hàn sao?"

Thân thể Yến Giác không tự chủ căng thẳng, tiếp tục hỏi: "Tôi cùng anh ta là kẻ thù?"

Trong lồng ngực tựa như có thứ gì đó chậm rãi trào ra khiến y sinh ra cảm giác quen thuộc với ly sữa này. Ngón tay chạm lên ly sữa, hình ảnh vụn vặt lóe lên.

Đường Hâm hơi ngừng lại, tựa hồ như khá ngạc nhiên đối với vấn đề này, rũ mắt nhẹ nhàng đáp: "Có."

"Sao vậy?"

"Giữa chúng ta còn nói cảm ơn sao?" Đường Hâm oán trách một câu, tắt bếp rồi bưng dĩa trứng lên.

"Cảm..."

A!

"Vì sao sinh ra hận thù? Tại sao tôi không có ấn tượng nào?"

Yến Giác hít một hơi, não đột nhiên đau đớn vô cùng.

Sữa... Xe lăn.... Người đàn ông...

Từ ơn chưa thoát ra miệng, Yến Giác đã dừng lại. Y nhìn chằm chằm ly sữa màu trắng ngà, ngơ ngác phát ngốc.

Những lời này là thật, cậu ta không hy vọng Yến Giác khách sáo với cậu. Từ ngày bắt đầu thôi miên tới giờ đã qua một tuần, kết quả không phải không tốt nhưng không đạt tới kết quả cậu ta muốn. Yến Giác đã quên Chung Hàn nhưng lại không chuyển tình yêu đó lên người cậu ta, mặc dù tiếp nhận sự nhật mình là người yêu của y nhưng trong lòng cùng tâm lý sinh ra mâu thuẫn. Yến Giác đối với cậu ta nho nhã l�
độ, giống như đang tiếp xúc với người xa lạ chứ không phải người yêu, ngay cả tiếp xúc thân thể cũng không có, mỗi lần cậu ta muốn tới gần y đều cố gắng kéo dài khoảng cách.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...