Chương 7: 7
Chung Hàn vỗ bờ vai y: "Cứ chơi thoải mái. Nếu chán thì xuống lầu tìm tôi." Nói xong rồi đưa mắt ra hiệu cho thuộc hạ hộ tống tới khu VIP.
Chung Hàn khẽ nhếch khóe miệng: "Được rồi. Thẩm Xuyên, cậu tới đây phục vụ Yến thiếu."
Yến Giác đi theo Chung Hàn vào thẳng thang máy, trong nháy mắt cửa mở ra, tiếng gào ầm ĩ liền tràn ngập bên tai. Yến Giác không thích ứng kịp nên hơi nhíu mày.
Tầng thứ 2 so với tầng 1 thì rất yên tĩnh, trang trí cũng cao cấp hơn, thảm dày dưới chân cảm xúc cực tốt, không hề phát ra chút thanh âm nào.
Yến Giác đứng dậy, đối diện với cái mặt liệt của Thẩm Xuyên: "Tôi có thể chơi gì?"
Yến Giác cũng từng nghe qua nơi này, đây được xưng là sòng bạc ngầm lớn nhất thành phố, lại không biết chủ nhân phía sau là Chung Hàn.
Yến Giác nhún vai: "Tôi không hiểu mấy thứ này lắm nên chọn loại đơn giản đi."
Khóe mắt Yến Giác giật giật, bả vai sụp xuống: "Không chơi nữa. Tôi muốn tìm Hàn gia."
Nơi mà Chung Hàn nói tới chính là sòng bạc.
"Hả? Yến Giác sửng sốt, lắc đầu: "Chưa."
Chung Hàn nhìn đám người đang chơi cờ bạc cùng với những vẻ mặt vui buồn đan xen kia, nói với Yến Giác: "Vậy hôm nay thử xem. Thứ này giải trí thì được nhưng không thể nghiện."
Đạo lý này tất nhiên Yến Giác hiểu rõ, gật đầu đáp: "Đã biết, Hàn gia."
Thẩm Xuyên liếc mắt nhìn y, đẩy kính, nghiêm túc giảng cho y cách chơi từng loại, phân tích hệ số và một ít tiểu xảo trong đó. Nếu bối cảnh đổi thành phòng học và bảng đen thì quá thích hợp rồi.
Nhân viên bên trong đều được huấn luyện kĩ càng, khi thấy Chung Hàn đến đều cung kính gọi "Hàn gia", sau đó lại tiếp tục công việc của mình, không hề có dáng vẻ nịnh nọt dư thừa.
"Ừ." Chung Hàn gõ ngón tay lên tay vịn: "Người tới rồi?"
Sự thật chứng mình Yến Giác không có chút thiên phú đánh bạc nào. Chơi vài vòng, tiền trên người đều thua sạch bách, mặt mũi nam nhi cũng mất sạch nốt.
"Hàn gia, Yến thiếu."
Chung Hàn quay đầu nhìn Yến Giác, y tinh tế ngồi xổm xuống dưới: "Hàn gia còn có gì phân phó?"
Thẩm Xuyên: "Thế Yến thiếu thích gì?"
Yến Giác mệt mỏi đứng cạnh Thẩm Xuyên, nghe Thẩm Xuyên lải nhải vào tai này ra tai kia.
"Yến Giác, có từng chơi qua chưa?"
Thẩm Xuyên đẩy mắt kính: "Đã đợi ở bên trong từ lâu."
Chung Hàn và Yến Giác tiếp tục nói vài câu đến khi Thẩm Xuyên cùng mấy cấp dưới xuất hiện mới dừng lại.
Thẩm Xuyên cung kính nâng tay phải lên: "Yến thiếu, mời đi bên này."
Bàn tay Thẩm Xuyên để sát bên li quần, khom người đúng tiêu chuẩn: "Hàn gia yên tâm."
Ánh mắt Thẩm Xuyên nhìn y hơi ghét bỏ, nhưng vẫn lên tiếng an ủi: "Yến thiếu, không sao. Hàn gia rất nhiều tiền."
Bình luận