Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 12: 1 | 12

Bộ dạng y xinh đẹp cao quý nhưng lại không chỉn chu chút nào, mái tóc rối bời được buộc lại bằng sợi dây tiện tay nhặt được.

Y lại ném hòn đá xuống nước.

Ta nói: "Ngươi thông minh hơn ta nhiều, học xong thì sau này có thể tự chải tóc rồi."

Y nhặt hòn đá ném xuống hồ, lẩm bẩm nói: "Ta không có mẹ, chẳng ai dạy ta việc này hết."

Thì ra là tiết mục tương ái tương sát.

Ta kiên trì nói: "Có mà, trong thoại bản đều viết như vậy."

Ta nhỏ giọng nói cho y biết: "Thật ra sau khi mẹ ta dạy ta chải tóc xong thì ngã bệnh, lúc đó bà ấy bệnh rất nặng, không còn sức cầm lược nữa...... Lúc đầu ta học không được nhưng về sau có thể chải rất khá."

Ta ngồi trên tảng đá cao hơn y một chút, cẩn thận cầm tóc dài của y chải nhẹ.

Mẫn Chậm nói: "Tốt thật."

Giang tiên sinh ngẩng đầu nhìn y rồi xắn tay áo nói: "Lúc trước ngươi còn nợ ta năm lượng bạc, giờ trả luôn đi."

Ta không tin lắm, hai người họ từ trước đến nay luôn xuất hiện có đôi có cặp, lần trước còn hợp tác phá chuyện làm ăn của Kim công tử, nếu quan hệ không tốt thì sao lại đi chung với nhau?

Tóm lại Mẫn thiếu hiệp tạm thời đi chung đường với chúng ta.

Ta nói: "Là sách hay kể về yêu hận tình thù của người giang hồ, trong đó nói Kim công tử và Đường đại hiệp đều rất thích ngươi......"

Ta còn chưa nói xong thì Mẫn Chậm đã cầm một hòn đá to ném mạnh xuống nước.

Mẫn Chậm chợt nói: "Ta từng đến núi Thanh Lộc rồi."

Mẫn Chậm: "Mợ! Chẳng phải đã nói bỏ hết số lẻ rồi sao? Giang Quỳnh Trúc, ngươi đúng là quỷ keo kiệt mà."

Đợi đến lúc nghỉ chân bên hồ, tiên sinh xử lý dược thảo vừa hái, ta không có chuyện gì làm nên lặng lẽ đi tới chỗ Mẫn Chậm đang rửa mặt rồi bảo y: "Mẫn thiếu hiệp, ta chải tóc cho ngươi nhé."

Ta vừa chải thẳng tóc đen của y vừa khen: "Mẫn thiếu hiệp, ngươi đẹp như vậy, nếu chải tóc kỹ sẽ càng đẹp hơn."

Trút giận xong, y hậm hực quay sang nhìn ta nói: "Sách quỷ gì thế? Ngươi đưa ta mấy quyển đi, ta đang cần giấy vệ sinh đây."

Y chống cằm nhìn qua mặt hồ, lông mi dài rũ xuống che khuất đôi mắt xinh đẹp.

39.

Mẫn Chậm ngồi trên tảng đá bên cạnh nhai cọng cỏ, vừa chờ ta và tiên sinh đào thảo dược vừa hời hợt nói: "Tại ông bất cẩn làm hư đồ của hắn nên mới bất đắc dĩ đi theo hắn trả nợ thôi."

"Lúc trước không ai chải tóc cho ta cả." Đang chải thì Mẫn Chậm đột nhiên nói khẽ với ta.

Ta nghe nói cha mẹ Mẫn Chậm đều mất sớm, thời niên thiếu y sống ở chùa một thời gian, sau đó lưu lạc giang hồ học võ công từ đủ hạng người. Trước khi gặp Đường Phiếm thì y chỉ sống một mình.

Đúng lúc trong túi áo ta có một cây lược.

Mẫn Chậm nói: "Chẳng ai thích ta cả."

Tiên sinh nói quan hệ giữa Mẫn Chậm và Đường Phiếm không tốt.

Ta nghĩ ngợi rồi bảo y: "Vậy để ta dạy ngươi."

Ta vỡ lẽ: "Thì ra là thế."

Mẫn Chậm cũng không nhìn ta mà nhìn mặt nước, trầm mặc giây lát rồi nói: "Vậy à?"

Mẫn Chậm nhếch môi cười: "Đẹp thì có ích gì."

Ta ở bên cạnh gật gù.

Y nghiêng đầu nhìn ta không nói gì, xem như đã ngầm cho phép.

Mẫn Chậm ngẩn người: "Thoại bản gì?"

Trong thoại bản viết ngoài mặt thì bọn họ đánh nhau nhưng thật ra là đang liếc mắt đưa tình.

Giang tiên sinh đưa tay vỗ trán ta: "Tiểu tử chết tiệt, ngươi gật đầu gì hả?"

Y hoàn toàn không giống mỹ nhân yếu đuối mà thoại bản viết. Ta nghĩ thầm trong lòng.

40.

Mẫn Chậm nói: "Ngươi đang thương hại ta đấy à?"

Ta nghiêm túc gỡ tóc rối cho y rồi nói: "Mẹ ta từng chải cho ta. Nhưng sau khi bà dạy ta thì ta toàn tự chải."

Ta nói: "Sao không có? Rất nhiều người thích ngươi mà."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...