Chương 19: 1 | 19
Lời này ta chưa kịp nói ra miệng thì Đường Phiếm đã nắm vai ta, môi mỏng lành lạnh áp vào mặt ta.
Đường đại hiệp gỡ miếng vải che mặt xuống, không đầu không đuôi hỏi ta một câu: “Ngươi có nhớ ta không?”
Ta không nói cho tiên sinh biết việc này.
Ta nói ngay chẳng chút nghĩ ngợi: “Đương nhiên là có.”
Đến ngày thứ năm ta lại thấy một cành hoa màu vàng đặt trên bệ cửa sổ, rốt cuộc nhịn không được để lại tờ giấy cho vị đại hiệp tặng hoa.
67.
Khi ta sắp quên mất chuyện này thì đột nhiên phát hiện bên cửa sổ có một cành hoa.
Trong lòng ta chấn động, vội vàng đưa tay đè lại khóe môi hắn: “Đường đại hiệp, ngươi không được cười.”
Hái hoa tặc kia chỉ tới một lần nên ta cũng không để ý lắm. Ta nghĩ hắn gian khổ trèo lên núi chỉ để sờ ngực ta một cái...... thật ra cũng chẳng d�
Ta không thể nói ra sự thật nên đành bịa chuyện: “Vì đại hiệp cười lên đẹp quá, ta sợ không khống chế nổi mình......”
Đường, Đường đại hiệp hôn ta! Vậy đôi tình nhân ta hâm mộ...... chẳng phải BE rồi sao!
Ta vừa lựa thuốc vừa nhìn chuông gió treo trên cửa sổ, vẫn không nghĩ ra ai sẽ làm như vậy.
héo lắm, ngài đừng đem đến đây nữa. Đa tạ.]
Hắn giơ ngón trỏ lên miếng vải đen che mặt ra hiệu, ta liền ngoan ngoãn im lặng chờ hắn nói.
Một cành hoa màu hồng rất đẹp.
Không chỉ nhớ hắn mà còn nhớ Mẫn Chậm, thỉnh thoảng nhớ cả Kim công tử nữa.
Ta thở dài cất thoại bản mới nhất vào gối, dựa vào giường rơi lệ vì tình yêu thầm lặng của người khác.
Khóe môi hắn giật giật như muốn cười.
Hai ngày sau lại có một cành hoa màu xanh nhạt.
dàng gì.
66.
Hôm sau ta không thấy hoa nhưng hắn lại đem một cái chuông gió cho ta.
Khi gió thổi qua, chuông gió kêu leng keng.
Muốn xuống núi bảo cô nương viết sách đừng mãi viết Mẫn mỹ nhân và Đường đại hiệp BE nữa, ta thích những chuyện vui vẻ hơn.
Ta đem nó vào phòng, thấy nó có vẻ sống được nên tìm chậu đất trồng vào.
Đường đại hiệp đi tới, trên người còn mang theo hơi lạnh của đao kiếm. Hắn ngồi xuống cạnh ta rồi đưa tay lau đi nước mắt còn đọng trên khóe mắt ta.
Nguyện vọng đời này của ta là người có tình sẽ ngủ chung một giường.
Ta mở to mắt nói: “Đường......”
Đường Phiếm che mặt chỉ để lộ đôi mắt.
Nghe xong trên mặt Đường Phiếm lộ ra ý cười.
Đang rơi lệ thì nghe chuông gió kêu lên một tiếng, ta ngước mắt nhìn, thế mà thấy được người không nên xuất hiện ở đây.
Chúng ta đều choáng váng.
68.
Đường Phiếm ngừng cười rồi hỏi ta: “Sao lại không được cười?”
65.
Đây cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, chắc tiên sinh sẽ không bận tâm đâu.
Thật buồn thảm.
[ Hoa hái xuống d�
Cũng chẳng biết do ai tặng, chẳng lẽ là chim tha tới?
Mắt hắn rất đẹp, so với người thường thì sắc sảo hơn nhiều nên ta nhận ra hắn ngay.
Một lát sau hắn hỏi ta: “Sao lại khóc?”
Lần trước nhắc đến thoại bản đắc tội với Mẫn Chậm...... Lần này ta không dám nói lung tung nữa. Ta nhìn vào mắt Đường Phiếm, im lặng một lát rồi nói: “Ta chỉ là...... chỉ là đang nhớ đến chuyện buồn thôi.”
Đây chẳng phải sẽ phá hủy thiết lập chỉ có Mẫn Chậm mới có thể làm đại hiệp mặt lạnh Đường Phiếm cười sao!
Đường Phiếm nói: “Không khống chế nổi mình?”
Ta định nói thật ra câu này hơi cường điệu, mặc dù ta thích mỹ nam nhưng cũng chưa đến mức lú lẫn vì sắc đẹp......
69.
Bình luận