Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 27: 1 | 27

Tiên sinh nói: "Ta tưởng chỉ có đồ ngốc mới tin thôi chứ."

Vẻ mặt Đường Phiếm ngưng trọng: "Vậy sau này ta sẽ mai danh ẩn tích, không xen vào giang hồ phức tạp nữa."

Vân Hòa đã quen với vẻ lạnh lùng của y, còn to gan nhờ y kiểm tra vết thương trên người Đường Phiếm.

Tiên sinh vừa dứt lời thì nước mắt ta lập tức chảy xuống ào ạt. Đường đại hiệp không khóc, ta lại khóc như chó ngã xuống nước chạy tới ôm hắn, nức nở bảo hắn đừng chết.

Y tưởng Đường Phiếm cố ý đến khiêu khích nhưng ánh mắt đối phương quá thẳng thắn, còn hết sức tôn kính y...... Thái độ này khiến y càng khó chịu hơn, cứ cảm thấy một giây sau Đường Phiếm sẽ mở miệng gọi y là cha vợ.

Đường Phiếm gật đầu: "Tin."

Ta: "?"

Ta vừa định nói "Được" thì tiên sinh đã mở miệng: "Được rồi được rồi, mới bị thương ngoài da chút xíu đã già mồm. A Hòa, ngươi khóc lóc thế kia thật mất mặt!"

Một lát sau hắn hỏi tiên sinh: "Thật sao?"

Ta trầm mặc nửa ngày rồi quay đầu hỏi Đường Phiếm: "Đường đại hiệp, ngươi cũng tin đúng không?"

Ta tức giận đứng dậy nói với tiên sinh: "Ngài xem, rõ ràng Đường đại hiệp cũng tin mà. Ở đâu chỉ có đồ ngốc mới tin chứ!"

mềm lòng. Ta biết ngoài mặt y không thích Đường đại hiệp nhưng lúc cấp bách vẫn sẽ ra tay cứu giúp.

Bọn họ ngang hàng! Ngang hàng được không!

92.

Ta lau mặt qua loa, cảm thấy mình khóc như vậy đúng là quá mất mặt, thế là nhân tiện tìm cớ ra ngoài nhóm lửa để đỡ xấu hổ.

Ta nghe mà trong lòng cả kinh, nhớ lại lúc đầu mới thành danh Đường đại hiệp từng nói cả đời sẽ hành hiệp trượng nghĩa, nếu không còn bôn ba giang hồ chắc trong lòng hắn cũng đâu vui vẻ gì nhỉ?

Ta khóc ướt một mảng lớn trên vạt áo trước ngực hắn.

"Vân Hòa, ta không muốn thấy ngươi khóc." Hắn nói, "Ta sắp chết rồi, ngươi xuống núi với ta nhé?"

Sao y lại hung dữ với ta chứ!

Hắn là người tốt, ta không muốn hắn gặp chuyện gì.

Mặc dù tiên sinh rất hung dữ nhưng thực chất là người tốt bụng d�

"Lần trước ngươi đến núi Thanh Lộc đã bị trọng thương," tiên sinh nói, "Giờ lại bị thương chỗ cũ, dù ngươi có đệ nhất thiên hạ thì cũng chỉ là người trần mắt thịt mà thôi."

Ta quay sang mở to mắt nhìn tiên sinh: "Lúc nãy là nói xạo à?"

Thật tức chết! Mỗi lần tiên sinh nói những câu gạt người thế này ta đều tin sái cổ, lần sau nhất định phải chú ý mới được!

Tiên sinh nhướn mày nói: "Vết thương và lục phủ ngũ tạng của ngươi chỉ sợ chẳng còn sống được lâu nữa."

Ta kìm nén tiếng khóc, nắm bàn tay to rộng đang cầm kiếm của Đường đại hiệp, nước mắt rơi lã chã lên mu bàn tay hắn. Đường Phiếm bảo ta: "Vân Hòa, ta không sao, đừng khóc."

Ta ngẩng đầu lên trong ngực Đường Phiếm: "?"

Tiên sinh liếc mắt nhìn ta: "Đi đi. Ngươi lau nước mũi rồi lăn đi nhóm lửa nấu cơm đi."

Giang Quỳnh Trúc rất phẫn nộ, nhưng lúc y tức giận sẽ không chửi mắng um sùm như Mẫn Chậm mà chỉ lạnh mặt không nói lời nào rồi ngầm bỏ thuốc cho heo rừng.

Ta ở bên cạnh lắng nghe.

Tiên sinh ở phía sau nói: "Ngươi làm gì thế? Hắn chết thì liên quan gì tới ngươi?"

Y tức giận đến nỗi bóp nát cả chén trà.

Tiên sinh cầm cổ tay Đường Phiếm xem mạch rồi cười lạnh: "Vết thương năm xưa không chịu dưỡng cho tốt mà còn đắc tội với người ta khắp nơi, tính tình ngươi như vậy sao có thể bảo vệ y chu toàn được chứ."

93.

Tóm lại y đồng ý kiểm tra vết thương cho Đường Phiếm.

Hắn chậm chạp buông lỏng tay cầm kiếm rồi nắm tay ta.

94.

Hắn chậm rãi cúi đầu rồi lấy xuống thanh kiếm trên lưng nắm chặt trong tay.

Đường đại hiệp mặt không đổi sắc, chỉ mím môi im lặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...