Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 8: 1 | 8

Một con thỏ bện bằng cỏ.

24.

Đây cũng chẳng phải vật gì đáng giá, có mất cũng đâu quan trọng nhỉ?

"Bị yêu nữ kia lấy đi." Đường Phiếm nói, "Tưởng mất nên lo lắng hồi lâu."

26.

Đường Phiếm lại im lặng, hắn ôm ta hạ xuống đất rồi buông ta ra.

Hắn bị thương rất nặng, mất máu quá nhiều, nếu không ai tiếp máu cho hắn thì dù có dùng thuốc tốt cỡ nào cũng không cứu được mạng hắn.

Sớm biết Đường Phiếm thích nó thì ta đã bện chừng trăm cái tặng hắn rồi.

Nhờ có giọng ca ngang phè phè kia, Đường đại hiệp quả thực bị tiếng hát khó nghe của ta làm tỉnh lại.

Ta chưa từng nghĩ Đường Phiếm lại nhớ rõ ta.

Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh là đưa tay bịt miệng ta, bảo ta đừng hát nữa.

Vì cứu phụ nữ trẻ em nên hắn mới bị ám hại, chỉ có đại trượng phu đội trời đạp đất mới làm được như vậy. Xưa nay ta kính nể nhất loại người này, vì mình không thể trở thành người như thế nên mới đánh cược tính mạng để cứu Đường đại hiệp.

Trong mắt hắn có ánh sáng dập dờn.

Năm đó Đường Phiếm máu me khắp người lên núi Thanh Lộc, Giang tiên sinh còn khẳng định hắn sống không quá nửa tháng.

Huống chi hắn còn là đại hiệp vang danh thiên hạ, võ công đệ nhất.

Bị hắn yên lặng nhìn chăm chú, ta còn tưởng một giây sau mình sẽ bị hắn giết chết.

"Vân Hòa", hắn cúi đầu, môi mỏng lướt qua tai ta, "Ngươi còn nhớ ta."

Nhìn hắn lạnh lùng nhưng hơi thở lại cực nóng, mang theo mùi máu tươi nhàn nhạt.

Máu ta phù hợp với hắn nên chủ động bảo tiên sinh lấy máu ta cho hắn.

Hắn nói: "Sau này ta chỉ vì ngươi mà thôi."

Giang tiên sinh ngậm tẩu thuốc nhả khói trắng hỏi ta: "Ngươi và hắn không quen biết, sao phải làm đến mức này?"

Ta ăn táo đỏ ngán đến tận cổ.

23.

Giang tiên sinh nói cứu loại người như Đường Phiếm thì đừng trông mong được báo đáp.

Giờ nhìn thấy con thỏ này, ta vui mừng nghĩ:

Lần trước hắn cách ta gần như vậy là khi hắn bị thương nặng sắp chết.

25.

Trên mặt Đường Phiếm hơi hồng hào nhưng vẫn hôn mê mấy ngày. Ta ngày ngày ngóng trông hắn tỉnh lại, còn bện con thỏ nhỏ đặt bên gối hắn, nấu xong thuốc lại hát cho hắn nghe.

Trong lòng bọn họ chứa đựng rất nhiều chuyện. Bất kể chuyện gì cũng sẽ quan trọng hơn một người qua đường bèo nước gặp nhau.

Ta lấy máu hôn mê hai lần, tốt xấu gì cũng kéo mạng hắn về.

Ta kéo áo Kim công tử lau mỡ trên mặt Đường Phiếm rồi bảo hắn: "Ta cứu được đại hiệp lòng mang thiên hạ, vậy cũng xem như ta làm chuyện tốt cho thiên hạ đúng không?"

Hệt như mặt hồ phản chiếu sao trời lấp lánh.

27.

Ta cúi gằm mặt nói với hắn: "Đường đại hiệp, bất kỳ ai cho người khác nhiều máu như vậy cũng sẽ nhớ rõ đối phương thôi."

Nhưng Đường Phiếm là đại hiệp thuộc về thiên hạ. Mạng hắn quý hơn ta nhiều.

Hắn đi rất vội, ngoại trừ băng vải dính máu thì không để lại gì khác.

Ta nghi ngờ hắn muốn nhân cơ hội này chùi mỡ vào người ta.

Đường Phiếm toàn thân áo đen sắc mặt trắng bệch nằm trên giường như người chết.

Ta nói: "Vì hắn là người tốt."

Thoại bản nói Đường Phiếm là đại hiệp mặt lạnh, chỉ có Mẫn Chậm mới có thể làm hắn cười.

Ta sửng sốt, sờ lên gáy mình cười ngại ngùng: "Lúc ấy ta chỉ tiện tay bện thôi, thế mà đại hiệp vẫn còn giữ sao?" Ta cứ tưởng hắn đã vứt đi từ lâu rồi chứ.

Ta chỉ là một dược đồng vô danh trên núi Thanh Lộc, có chết cũng chẳng sao.

Đường Phiếm nhớ ta cũng không uổng công ta bị Giang tiên sinh ép uống thuốc bổ nguyên một tháng kế tiếp......

Hắn không lên tiếng, chỉ xòe tay cho ta xem ——

Nhưng hắn chỉ cúi đầu xuống cọ gương mặt dính mỡ vào mặt ta một cái.

Gió đêm thổi qua, mấy chiếc lá rơi lả tả, ánh trăng rọi xuống chiếu vào hắn và ta.

Đường Phiếm cầm cổ tay ta nói: "Trước đây ta vì thiên hạ, nhưng......"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...