Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 1: Trúc mã trúc mã

(*Bài 4 – Tọa triều vấn đạo trong Thiên Tự văn.)

“Sau đó?” Sắc mặt Chu lão phu tử khá hơn chút.

(*Hai dòng cuối bài 3 Long Sư hoả đế trong Thiên Tự văn. Thiên Tự văn là một trong những cuốn sách dạy vỡ lòng của người xưa thuộc cấp “Tiểu học”. Thiên Tự Văn được Chu Hưng Tự (thời Nam triều (420 – 589)) biên soạn.

“Bất kham đại nhậm, bất kham đại nhậm.” Chu lão tiên sinh cả giận nói, “Đánh.”

“Thôi vị nhượng quốc, Hữu Ngu Đào Đường, Điếu dân phạt tội, Chu Phát Ân Thang*. Câu tiếp theo là gì?”

Điếu dân phạt tội, Chu Phát Ân Thang

Thái Tử điện hạ ỉu xìu, “Ta thuộc là được chứ gì?”

“Hà nhĩ nhất thể, suất tân quy vương.” Tô Dật Chi cúi đầu nhỏ giọng nói, cái đầu nho nhỏ đầu cũng sắp vùi luôn vào trong quần áo.

*Tạm dịch nghĩa:

“Thôi vị lập quốc, hữu Ngu Đào Đường, điếu dân phạt tội, Chu phát Ân thang. Toạ triều vấn đạo, thùy củng bình chương, ái dục lê thủ, thần phục Nhung Khương. Hà nhĩ nhất thể, suất tân quy vương…” Thái Tử điện hạ thành thành thật thật cầm sách, bắt đầu chuỗi ngày lịch sử bị trấn áp của hắn.

Mặt Chu lão tiên sinh không cảm xúc nhìn hắn một cái, “Không đánh được Thái Tử điện hạ cành vàng lá ngọc, phạm lỗi sai tất nhiên sẽ do thư đồng bên ngài chịu phạt.”

“Tọa triều vấn đạo, thùy củng bình chương, ái dục lê… Lê thủ, thần phục Nhung Khương*.”

Con ngươi Tiết Gia xoay chuyển một lượt, ngó tiểu thư đồng Tô Dật Chi nhỏ hơn mình một tuổi một cái, vênh váo tự đắc nói, “Thuộc rồi.”

Long Sư Hỏa Đế, Điểu Quan Nhân Hoàng

“Thái tử điện hạ, người đến muộn thời gian một nén nhang.” Sắc mặt Chu lão tiên sinh râu tóc hoa râm lộ ra vẻ không vui, xụ mặt nói.

Thấy hắn vẫn một bộ không chịu nghiêm chỉnh, Chu lão tiên sinh thầm thở dài một hơi, bất kham đại nhậm*, “Thái Tử điện hạ, sách hôm qua đã thuộc chưa?”

Riêng Thái tử điện hạ lại không sợ ông.

Thôi vị nhượng quốc, Hữu Ngu Đào Đường

“Hà nhĩ…” Thái Tử điện hạ nghe không rõ lắm, liều chết kéo tay áo tiểu thư đồng.

(*Không chịu nổi trách nhiệm to lớn.)

Khuôn mặt Thái tử điện hạ đau khổ, sao vẫn còn nữa vậy, thừa dịp lúc lão phu tử nhắm mắt, liều mạng ngoảnh về sau đưa mắt ra hiệu.

Lão tiên sinh Chu Mông vốn là lão tử của Thái Tử điện hạ cũng chính là thầy của Hoàng đế bệ hạ, rất có nề nếp, quy củ nghiêm khắc, các Hoàng tử thường ngày kiêu ngạo ương bướng, nghịch ngợm gây sự vừa nhìn thấy ông thì cả đám đều ngoan như chim cút.

Làm yên lòng bách tính, thảo phạt bạo quân, có Cơ Phát nhà Chu, Thành Thang nhà Ân.

“Hà nhĩ nhất thể…” Lúc Thái Tử điện hạ đang muốn quay đầu lại, Chu lão tiên sinh đã quát to một tiếng, tức đến râu cũng run, “Thái Tử điện hạ người thuộc sách như vậy hả.”

Nhường ngai vàng cho hiền nhân thì có Vua Nghiêu, Vua Thuấn.

Thủy chế văn tự, nãi phục y thường

Chu lão tiên sinh mặt không cảm xúc nhìn hắn một cái, “Thái Tử điện hạ, không có quy củ thì sao thành phép tắc được, l�
không thể bỏ.”

Mắt thấy Chu lão tiên sinh lại giơ cao thước lên lần nữa, Thái Tử điện hạ kéo tiểu thư đồng nhà mình qua, dang hai tay như con gà mái che chở cho con, “Không được đánh y.”

Tiểu Thái tử năm ấy bốn tuổi, hất khuôn mặt nhỏ trắng nõn lên, cợt nhả nói, “Không phải chỉ là thời gian một nén nhang thôi hả, sáng nay ta dậy có hơi muộn.”

Có thể xem thêm ở đây.)

“Nhất thể.” Tiểu thư đồng cúi đầu càng thấp hơn.

Chu lão tiên sinh mặt không biểu cảm lôi thước ra, “Tô Dật Chi.”

Thái Tử điện hạ ném sách, xoa eo nói, “Ông dám đánh ta, ta là Thái Tử.”

Tiểu thư đồng ngoan ngoãn vươn lòng bàn tay trắng nõn ra, thân mình nhỏ run đến không ổn, một thước đánh xuống, trên lòng bàn tay trắng nõn lập tức nổi lên một vệt đỏ màu máu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...