Chương 111: 115
Trước tivi, vợ huấn luyện viên Lộc quay đầu lại hét lên: "Ông già! Ông ra đây mà xem điểm của Trương Giác nè!"
Vì vậy Thẩm Lưu và Trương Tuấn Bảo đứng hai bên Trương Giác, hai người đồng thời dùng sức dìu Trương Giác đến hậu trường.
Người hâm mộ trên sân băng cũng rất nhiệt tình, sau khi số điểm xuất hiện thì vỗ tay thật nồng nhiệt, trong lòng Thẩm Lưu cũng rất vui sướng, sau đó hắn cảm thấy có một cỗ sức lực đè lên vai mình, quay đầu nhìn thì thấy Trương Giác đỡ vai hai đứng lên, sâu sắc cúi đầu với hàng ghế khán giả, mấy giây sau cậu mới đứng thẳng lại, quay đầu nhìn bọn họ.
Nhìn thân ảnh bọn họ rời đi, khuôn mặt Ilya đầy vẻ lo lắng: "Cậu ấy bị thương."
Ilya không nhịn được hỏi: "Cậu ấy sẽ rút khỏi thi đấu sao?"
Chương 111: Cổ vũ
Huấn luyện viên Lộc trung khí mười phần hét lên: "Không xem, với biểu hiện của nó thì sẽ vững vàng tiến vào ba vị trí đầu của bài thi ngắn thôi, xem điểm là vô nghĩa!"
Trương Giác vươn tay, lời ít ý nhiều: "Có thể đi, dìu con một cái."
Yoon Mi Jeong che miệng lại, khuôn đau lòng: "Cậu ấy mới có 15 tuổi, sao lại bị thương nặng như vậy chứ? Cảm giác tình trạng của cậu ấy cũng giống như những lão tướng chằng chịt chấn thương như McQueen, Martin, thật sự khiến cho người khác không cách nào yên tâm được."
Khi Trương Giác nhìn thấy số điểm của mình, cả người thở phào nhẹ nhõm.
Trong phòng ngủ không có tiếng động, phu nhân Lộc tiếp tục hét: "Nhưng sau đó nó bị ngã một cái, hình như là bị thương!"
"Quá tốt rồi, ít nhất là bài thi ngắn lần này không bị tụt lại quá xa."
Thẩm Lưu nhận ra được điều gì, Trương Tuấn Bảo phản ứng nhanh hơn hắn, cũng đứng dậy đáp lời.
"Dùng cái phương pháp tiếp băng kia, bị thương là đương nhiên, chỉ là sớm hay muộn thôi." Vasily đập cái đùi lớn, trong mắt bao hàm sự kính nể.
Nói xong, hắn gác cánh tay của Trương Giác đặt lên vai mình, mang theo đứa nhỏ đi tới khu kiss & cry.
"Nó đạt 91.33 điểm, một kỷ lục cá nhân mới!"
Yoo Mong Seong im lặng ôm cô.
Trương Tuấn Bảo vội vã ngồi xổm xuống: "Làm sao vậy? Con còn có thể đi được không? Có muốn lấy cáng không?"
Một tiếng kinh hô vang lên, Tôn Thiên và Tống Thành đồng thời thất thanh: "Trương Giác!"
Vasily nhẹ giọng trả lời: "Ai biết được, cậu ấy là học trò của Thẩm, trên người bọn họ đều có dáng vẻ quật cường, anh nghĩ ở cái loại thời điểm mấu chốt này, chỉ cần đôi chân còn trượt được thì em ấy sẽ không bỏ cuộc."
"Con có cần chườm đá sau trận đấu không đây?"
Trương Giác đi mấy bước, đùi phải run lên, một chân quỳ xuống đất.
"Đúng vậy, đi thôi."
Tiếng dép lê xoạt xoat gấp gáp vang lên trên sàn gỗ, huấn luyện viên Lộc trong bộ quần áo ngủ mỏng tang đi ra, hoàn toàn không nhìn thấy sự chậm chạp khi chống gậy đi ra ngaoif mùa hàng ở tạp hóa hàng ngày.
Bình luận