Chương 13: Nghĩa vụ của người yêu
“Thi làm chi.” An Tử Yến đến nhà bếp lấy một cốc cà phê, lật xem báo chí hôm nay.
Quả thực cũng đã muộn, Mạch Đinh nhìn nhìn sắc trời bên ngoài, lại nhìn nhìn An Tử Yến, tiến lên hôn một cái trên mặt An Tử Yến: “An Tử Yến, ngủ ngon.” Dứt lời liền chạy ra khỏi xe, An Tử Yến trông thấy bộ dáng thẹn thùng vừa rồi của Mạch Đinh, khẽ cười, khởi động xe rời đi. Mạch Đinh nhìn chằm chằm vào chiếc xe cho tới tận khi nó biến mất trong bóng đêm, mới xoay người đi về phía nhà mình. Không có An Tử Yến bên cạnh, dường như đột nhiên thấy tịch mịch hẳn, mặc kệ hắn là nam, mặc kệ người khác cảm thấy mình biến thái hay thế nào, một khi đã yêu, hết thảy trở nên không quan trọng.
“Khẩu khí gì đây, tớ đường đường cũng là một đại nam tử chứ bộ.”
Mạch Đinh đối với tình yêu của mình rất kiên định.
“Cậu định mãi mãi bên cạnh tớ?”
Những lời này, tựa hồ quá mức trầm trọng, Mạch Đinh không phải chưa từng nghĩ đến, hai nam nhân ở bên nhau, cần gánh chịu rất nhiều chuyện, một đôi vợ chồng già bình thường sao có thể d�
dàng chấp nhận việc này.
“Tớ cầu xin cậu cũng không được?”
“Cái gì mà thi làm chi, cậu cái tên không coi trọng pháp luật quốc gia này, sau khi có bằng, là có thể chở cậu a.”
“Tớ chính là người cùng cậu đi suốt cuộc đời này.”
“Hửm?”
“Vậy thì ba mẹ cậu sớm hay muộn cũng sẽ biết.”
Đối với vấn đề này của An Tử Yến, Mạch Đinh cảm thấy có phần khó hiểu: “Cậu hỏi kiểu gì đấy? Nhanh như vậy đã chán tôi rồi à, cậu mau quăng cái ý tưởng đó đi, tớ đã đem toàn bộ bản thân giao phó cho cậu, đừng nói đời này, kiếp sau cũng muốn quấn lấy cậu.” Mạch Đinh là người một khi đã thích thì rất cố chấp.
“Mạch Đinh.”
“Lời này nói ra hơi sớm.”
Khi An Tử Yến đưa Mạch Đinh về đến nhà, Mạch Đinh bảo An Tử Yến dừng xe ở nơi cách xa nhà mình, để tránh ba mẹ trông thấy.
“Không dạy.”
“Ý của cậu tôi hiểu được, có điều hiện tại cũng không vội.” Khi Mạch Đinh đang định thao thao bất tuyệt nói ra suy nghĩ của mình, An Tử Yến bèn cắt ngang: “Cậu còn muốn ngồi bao lâu nữa, mau xuống xe,”
Hôm sau, Mạch Đinh thực sự đăng kí thi bằng lái, một là vì An Tử Yến, hai là vì an toàn. Để có thể đi thi, cậu không ngại mệt, ngồi xe rất lâu đến nhà An Tử Yến, khi An Tử Yến trông thấy bộ mặt hưng phần của Mạch Đinh, chỉ lạnh lùng nói một câu: “Sao cậu lại tới nữa.”
Xem ra chiêu gì cũng vô dụng với An Tử Yến, Mạch Đinh nhìn quanh bốn phía, nơi nơi đều lộn xộn, toàn do An Tử Yến quăng đồ bừa bãi, cậu đột nhiên nảy ra một ý: “Đồng học, tớ sẽ dọn phòng một tháng cho cậu, cậu dạy tớ lái xe thế nào?”
“Chả đáng bao nhiêu.”
An Tử Yến mặt nhăn mày nhíu: “Tiểu thụ lái xe chở tiểu công?”
“Tớ không thể tới à, đồng học, có thể dạy tớ lái xe hay không, tớ muốn đi thi lấy bằng lái.”
Bình luận