Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 70: Thuận theo tự nhiên

“An Tử Yến, lần sau không được phép làm như vậy nữa, chẳng may bố mẹ tớ nghi ngờ thì biết sao giờ?” Mạch Đinh cầm điện thoại đi tới đi lui trong phòng, chốc thì chọt tường, chốc lại vo giấy.

“Làm gì có chuyện đó.” Trong lòng Mạch Đinh không chừng cũng có ý định này, biết cứ kéo dài như vậy là rất không công bằng với An Tử Yến, nhưng đây đâu phải trận đấu, cho dù hàng ngày Mạch Đinh đều tự cổ vũ và cố lấy dũng khí, khi thật sự đối mặt với bố mẹ, lại không biết phải bắt đầu từ đâu, cậu sợ, sợ rất nhiều chuyện.

“Ừ.” An Tử Yến đang định ngắt điện thoại, Mạch Đinh lại gọi hắn: “An Tử Yến.”

“Cái nhẫn kim cương giả của con ấy hả? Không thấy.”

An Tử Yến không trả lời thẳng câu hỏi của Mạch Đinh: “Này, cậu chuẩn bị khi nào mới nói cho bố mẹ biết.”

Nhưng Mạch Đinh sau khi nghe xong, lại bắt đầu tìm kiếm xung quanh, rồi ngồi nhớ lại quãng đường từ chỗ An Tử Yến về nhà mình, lần lượt rà soát một lần, lòng nóng như lửa đốt, sau khi tìm cả ngày, Mạch Đinh càng thêm nặng nề, cho dù rơi ở bên ngoài cũng sẽ bị người khác nhặt mất, sao có thể tìm được, nói là nói như vậy, nhưng Mạch Đinh không cam tâm, trong đầu cậu luôn xuất hiện hình ảnh An Tử Yến quỳ gối đeo nhẫn cho mình, thứ quý giá nhường ấy mà mình lại đánh mất, nếu An Tử Yến biết được, chắc chắn sẽ mắng mình, bị ăn mắng còn đỡ, trong lòng hắn sẽ khó chịu, đó không chỉ là một cái nhẫn, mà còn là một phần hứa hẹn.

“Tao không bị điên, thứ kia của mày đáng được mấy đồng, sao hả? Mất rồi à, mất rồi thì thôi.” Mẹ Mạch Đinh không quan tâm lắm.

“Sao vậy, không phải cậu nói có thể chờ à?”

“Gì nữa!”

“Vì sao tớ cảm thấy cậu đang trốn tránh.”

“Vốn đã không có, được rồi, đừng nói chuyện này nữa, mấy ngày nay tớ sẽ không qua đó, đợi đến khai giảng thì gặp.”

Mạch Đinh mắng An Tử Yến ở đầu dây bên kia đến cẩu huyết lâm đầu, sau khi bố mẹ trông thấy bức ảnh lần trước, lỗ tai của cậu bị mẹ hành hạ không ngừng, qua mấy hôm mới khiến bố mẹ tin rằng bức ảnh đó là giả.

“Chuyện này cứ phải để thuận theo tự nhiên a.”

Mạch Đinh lừa mẹ bảo mình đến tiệm trang sức mua một cái nhẫn giả.

“Không thích che che giấu giấu.”

“Ưm, cái kia, nhớ rõ mỗi ngày ít nhất phải nhớ tớ một tiếng, được rồi, cứ vậy đi, bye bye.” Mạch Đinh vội vàng cúp máy, vỗ vỗ mặt, ý đồ vỗ lui vẻ ửng đỏ trên mặt.

“Thật không?”

Đột nhiên cậu cảm thấy không thích hợp, rất không thích hợp, hình như thiếu thiếu cái gì, ngón tay trong gương mình không đeo nhẫn! Nhẫn An Tử Yến đưa cho mình biến mất rồi, mất từ khi nào nhỉ, nhớ rõ mấy hôm trước còn thấy mà, Mạch Đinh gấp đến độ xoay quanh, lật tung phòng mình lên cũng không tìm được, sau đó chạy sang hỏi mẹ: “Mẹ, mẹ có thấy nhẫn của con đâu không?”

“Sao lại không thấy? Có phải mẹ trộm giấu đi rồi hay không.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...