Chương 99: Vài mẩu chuyện thường ngày
“Tớ, tớ đây là ——” Mạch Đinh đuối lý, đột nhiên lại thấy có gì đó không đúng, đi đến, cúi đầu nhìn An Tử Yến ngồi trên sô pha: “Rõ ràng là cậu quên, lại còn cãi, hôm nay phạt cậu không được ăn cơm chiều, có tin không.”
An Tử Yến và Mạch Đinh, Mạch Đinh và An Tử Yến, bọn họ cũng chỉ là một cặp tình nhân bình thường, cũng sẽ cãi nhau vì một vài việc lặt vặt:
“Không tìm thì chửi thế quái nào được. Đúng rồi, hôm qua không phải tớ bảo cậu đi qua siêu thị thì mua kem đánh răng sao, kem đánh răng ở nhà sắp hết rồi.”
Bị An Tử Yến nói như vậy, Mạch Đinh cũng thấy có lý, giao dịch này xem ra rất công bằng nha, thế là vui vẻ đi giặt quần áo nấu cơm. Không biết rốt cuộc tình yêu của hai người được hình thành dựa trên cái gì.
“Tớ nói thật đấy, đừng cho là tớ không dám, phải cho cậu biết mặt một lần, không cậu lại nghĩ tớ rất d�
“Tớ rất bận.” An Tử Yến rất bận đang chán muốn chết cầm điều khiển đổi kênh liên tục.
“Không có.”
“Thế này mà cũng gọi là bận, có lầm không đấy, tớ thì sao.”Đang cong người lau nhà Mạch Đinh không ngừng phê bình An Tử Yến, rồi lại ảo não sao mình đi coi trọng cái thằng khốn nạn này, ông trời cũng quá bất công. Ta nói ông trời a số ông thật khổ, An Tử Yến đối tốt với cậu thì cậu liền cám ơn ông trời để An Tử Yến yêu mình, khi An Tử Yến xấu xa với cậu, cậu liền trách cứ ông trời tại sao lại khiến mình yêu An Tử Yến.
“An Tử Yến, cậu cũng nên chia sẻ việc gia đình với tớ chứ, như giờ không được công bằng, dựa vào đâu mà tớ phải hầu hạ cậu như hầu hạ tổ tông, cậu thật sự cho rằng mình là đại gia đến từ phương bắc đấy hả, tớ đang nói chuyện với cậu đó?”
An Tử Yến đẩy mặt Mạch Đinh càng lúc càng gần ra: “Lau nhà mau lên, đừng cản trở tớ xem tivi.”
“Biết thừa tớ sẽ quên còn bắt tớ đi mua làm gì?”
“Cậu —!! Tớ thật sự không tìm thấy từ nào để hình dung về sự xấu xa của cậu.”
An Tử Yến không hề tức giận: “Chả phải sao, theo nhu cầu thôi, cậu cũng không thiệt thòi.”
bắt nạt.”
Thấy An Tử Yến chẳng buồn phản ứng, Mạch Đinh nói tiếp: “Từ trước tới nay, tớ vẫn tân tân khổ khổ duy trì cái gia đình nhà, trong lòng cậu chưa từng có một tia áy náy?”
An Tử Yến lúc này mới nhìn chằm chằm Mạch Đinh, bốn mắt chọi nhau, bất quá cũng chẳng phải là lúc để xấu hổ, An Tử Yến ra vẻ như vừa sực nhớ, Mạch Đinh liền quăng ngay cây lau nhà, khoanh tay trước ngực: “Cậu lại quên? Tớ biết ngay là cậu sẽ quên mà.”
“Vậy đừng tìm nữa.”
“Rốt cuộc tớ là thằng ở hay người yêu của cậu!” Mạch Đinh bĩu môi, tiếp tục nhặt cây lau nhà lên.
An Tử Yến nhún nhún vai.
“Vậy cậu chính là lái xe và ngân hàng của tớ.” Mạch Đinh không phục phản bác.
“Đều đúng.”
Bình luận