Chương 122: Thành phố Hồ Chí Minh
Họ mua một túi bánh mì pate nóng hổi, Nam xé miếng, đút cho Leonor: "Em thử đi, bánh mì Sài Gòn chính gốc đấy." Cô nhai chậm, môi hồng lấp lánh: "Nam, ngon quá! Pate béo mà không ngấy, đúng là đặc sản." Họ ngồi trên băng ghế gỗ ngoài chợ, ăn bánh mì, nghe tiếng rao hàng hòa lẫn tiếng xe cộ, mùi nước mắm và lá chuối từ quầy chả lụa gần đó. Nam vuốt tóc Leonor: "Leonor, hồi anh còn sinh viên, ngày nào cũng chạy qua chợ này mua bánh mì. Giờ có em, mọi thứ đặc biệt hơn." Cô tựa đầu vào anh: "Nam, em yêu những khoảnh khắc thế này. Chỉ cần anh bên em."
Tiếp đến, họ đi bộ đến Nhà thờ Đức Bà, công trình đá đỏ cổ kính đứng sừng sững giữa quảng trường Công xã Paris, xung quanh là hàng cây xanh mát, tiếng chim hót líu lo. Những người bán hàng rong đẩy xe dừa tươi, mời chào: "Dừa mát lạnh đây!" Nam mua hai trái, đưa cho Leonor: "Em uống thử, dừa Bến Thành ngọt lắm." Cô nhấp môi, nước dừa trong veo chảy xuống cằm, cô cười: "Nam, ngọt thật! Ở Madrid không có thế này." Họ đứng dưới bóng cây, chụp ảnh trước nhà thờ, Leonor tựa vào ngực Nam, váy lụa bay nhẹ trong gió. Anh thì thầm: "Leonor, hồi cưới mình chưa khám phá TP.HCM kỹ. Giờ anh bù cho em." Cô nắm tay anh: "Nam, mi�
Bình luận