Chương 128: Lee Min Jung
Bên trong, Lee Min-jung, 53 tuổi, ngồi trên ghế bọc nhung đỏ trước gương lớn, ánh đèn trắng chiếu lên gương mặt thanh tú, mũi cao thanh thoát, môi mọng hồng tự nhiên, đôi má lấp lánh chút phấn nhẹ, toát lên vẻ đẹp tinh tế của một ngôi sao màn bạc. Cô mặc váy lụa xanh ngọc, ôm sát thân hình mảnh mai, dài đến đầu gối, tôn lên vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài cân đối, váy lấp lánh dưới ánh đèn. Tóc đen dài óng ả buộc cao, vài sợi lòa xòa trên vai, bông tai kim cương nhỏ lấp lánh, hương nước hoa hoa nhài thoảng qua, dịu dàng và cuốn hút. Cô ngừng vuốt tóc, đặt bàn chải xuống bàn gỗ, cau mày khi nhớ hành vi quấy rối của Nam ngày hôm trước, giọng lạnh nhạt, từng từ thốt ra chậm rãi, mang chút run rẩy: "Anh Nam, có chuyện gì không? Tôi đang chuẩn bị. Nếu cần bàn kịch bản, xin gọi chị Ngọc Anh hoặc đạo di�
Sáng 16 tháng 8, studio ở Gangnam rộn ràng với tiếng thiết bị ánh sáng kêu lạch cạch, giọng đạo di� n Kim vào đây. Tôi không muốn nói riêng."
Nam mở cửa, bước vào, đôi giày kêu nhẹ trên sàn gỗ, ánh đèn chiếu lên khuôn mặt anh, nụ cười kín đáo che giấu dục vọng cháy bỏng. Anh lướt nhìn Min-jung, từ gương mặt thanh tú xuống váy lụa ôm sát, lòng bùng cháy như ngọn lửa. Anh quay lại, đóng cửa chậm rãi, tay nắm chặt tay nắm cửa, chốt khóa kêu "cạch" trong không gian tĩnh lặng, âm thanh như một lời cảnh báo. Anh ra hiệu cho hai nhân viên trang điểm trẻ, mặc áo blouse trắng, đang sắp xếp mỹ phẩm trên bàn, rời đi: "Mọi người, ra ngoài một lát. Tôi cần nói riêng với Min-jung, chỉ vài phút thôi." Họ nhìn nhau, gật đầu, cầm hộp mỹ phẩm, bước ra, để lại sự im lặng nặng nề, chỉ có tiếng quạt trần xoay khe khẽ và hơi thở của Min-jung, bắt đầu dồn dập.
Min-jung đứng dậy, váy lụa cọ nhẹ vào đùi, âm thanh lụa trượt trên da thịt như một tiếng thì thầm trong không gian kín. Cô lùi lại, lưng chạm vào bàn trang điểm, lọ nước hoa rung nhẹ, kêu "ting" khẽ, giọng căng thẳng, từng từ thốt ra chậm rãi, mang theo sự sợ hãi: "Anh Nam, anh đang làm gì vậy? Tôi không muốn ở đây một mình với anh. Mở cửa ra, ngay bây giờ, tôi xin anh." Nam không trả lời, bước đến gần, đứng cách cô một cánh tay, hơi thở nặng nề, giọng trầm, chậm như thì thầm, mỗi từ như đè nặng không khí: "Min-jung, đừng căng thẳng. Tôi chỉ muốn giúp cô khởi động cho ngày quay. Cô mệt mỏi quá, trông cô như đang cần thư giãn. Để tôi giúp cô, chỉ một chút thôi."
Bình luận