Chương 2: Untitled Part 2
Không thể không thừa nhận, một thân hắc sắc Vân Kích Tiêu, cùng với kim cung tô điểm, đích xác có một loại mị hoặc không thể dùng từ ngữ để di�
"Hôn quân, tránh ra." Lệ Lẫm Sát khiêng Vân Kích Tiêu ném xuống suối không thương tiếc.
"..." Năm người không nói nên lời nhìn Vân Kích Tiêu, tên này nghĩ mình là voi sao, đái dầm thành cả dòng suối như vậy...
Nhìn kim cung trên người Vân Kích Tiêu, Lệ Lẫm Sát nhìn về phía Thạch Dục Lam. Thạch Dục Lam hướng Lệ Lẫm Sát lắc đầu, "Tạm thời cứ để đó."
"Khò khò..." Nam nhân ôm chặt thắt lưng Thụy Âm, hít vào hương vị ngọt ngào, ngáy khò khò.
Chính văn đệ tứ chương
"Không có gì... Tại thấy quen mắt thôi, hình như đã từng thấy ở đâu..." Lục Li mân mê cằm, mắt vẫn không rời khỏi cây cung.
Thụy Âm chậm rãi đến gần, kéo dây cung trước ngực Vân Kích Tiêu.
"Khò khò..."
"Rốt cục tỉnh." Thụy Âm nhẹ nhàng thở ra, "Ngươi thực khó đánh thức a."
"Rất đẹp đúng không?" Hoa lệ hất mái tóc dài, dáng vẻ lả lướt.
"A, tối ngày hôm qua ta tình cờ nhặt được." Rửa mặt xong xuôi, Vân Kích Tiêu chậm rãi leo lên bờ, "Thấy nó rất đẹp, cho nên cầm theo... Có gì sao?"
"Oa! Lạnh quá!" Vân Kích Tiêu giật mình tỉnh giấc, la oai oái, "Lạnh quá lạnh quá! Đáng ghét, nước ở đâu ra vậy? Không lẽ ta đái dầm?! = ="
"Làm sao vậy? Tiểu Âm Âm?" Vân Kích Tiêu khó hiểu nhìn Thụy Âm kéo càng ngày càng căng, nếu tiếp tục sợ rằng sẽ đứt.
"Di? Sao ở đây lại có cung?" Lục Li nghi hoặc cầm lên săm soi một cây cung kim sắc.
"A, có, từ từ, ta lấy cho ngươi. Còn có ai đói không?" Thạch Dục Lam giải hạ hành lí trên người, lấy ra một bao lương khô, cấp Thụy Âm khối điểm tâm lớn nhất, "Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn."
n tả.
"Sáng rồi sao? Thật nhanh nga..." Vân Kích Tiêu vuốt mái tóc đen dài, dù sao cũng đang ở trong nước, thuận tiện gội đầu luôn.
"Kích Tiêu, dậy." Thụy Âm lay lay nam nhân không biết tới bên cạnh mình ngủ hồi nào, "Phải đi rồi."
"Dục Lam, ta đói, có gì ăn không?" Thụy Âm vuốt bụng quay đầu hỏi.
"Kích Tiêu! Dậy mau!"
Tất cả đang ngây người liền cứng ngắc gật gật đầu.
Đến khi cảm thấy dây đã căng hết cỡ, Thụy Âm bỗng nhiên buông tay, dây cung bật trở lại đánh trúng ngực Vân Kích Tiêu.
"Ngốc, cung trên thế giới này đều cùng một dạng." Vân Kích Tiêu đưa tay lấy lại, mang trên vai, nhìn Thụy Âm, "Thế nào, Tiểu Âm Âm, có hay không nghĩ ta như thế này rất suất, rất là anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong? Trước mắt có phải đang chói lòa? Tim có phải đang đập rất nhanh? Có hay không cảm thấy yêu ta sâu sắc? Nga nga... Nghĩ đến nhân gia cũng muốn đỏ mặt..."
"A đau!!" Vân Kích Tiêu nhăn mặt ôm ngực quỳ rạp xuống đất, "Thiên na, nhân gia mỏng manh yếu đuối... Tiểu Âm Âm, ngươi vì sao như vậy đối nhân gia a..."
Phủi phủi tay, Thụy Âm hướng mọi người cười, "Tốt lắm, chúng ta đi thôi."
Bình luận