Chương 10: 10
Bổn tọa do dự hỏi: "Thật, thật sự phải làm vậy à?"
HIẾM KHI CÓ ĐƯỢC MỘT LẦN NHÂN VẬT CHÍNH MUỐN ÁM SÁT BỔN TỌA
"Cố Hoàn!"
Bổn tọa trầm giọng: "Biết hết rồi, bổn tọa đã sớm biết."
Nhân vật chính ôm (đè) bổn tọa, nghĩ lại vẫn còn sợ hãi kêu: "Làm ta sợ gần chết, còn tưởng ngã chết rồi chứ."
Đúng thế, chưa nói đến chuyện bổn tọa phải làm miếng lót đệm cho hắn, bổn tọa thoắt cái giấu eo nhỏ đi trước đã. Bổn tọa trừng tên ngu xuẩn này hồi lâu, thu hồi lời vừa nói, dù sao cũng vất vả lắm mới kéo được hắn tới đây...
Nhân vật chính lập tức làm nũng, "Vậy người giúp ta làm nhiệm vụ này luôn đi~"
ng bước đến bên giường, lạnh lùng hỏi hắn, "Sao ngươi lại đến chỗ ta?"
Bổn tọa nghẹn họng không nói được gì, bởi vì lúc bổn tọa đi cùng ngươi chỉ cần đánh một con quái nhỏ là đã thăng cấp được rồi, thế mà ngươi đến một con quái nhỏ cũng không đánh! Bổn tọa chật vật bò dậy, khập khi�
Không đáp ứng đương nhiên là không ổn, dù sao thì hiếm lắm nhân vật chính mới có được lòng hăng hái tới ám sát bổn tọa, không thể đả kích điều đó được.
Lúc bổn tọa còn đang chần chừ, nhân vật chính lại bắt chuyện: "Quyết định khó khăn đến vậy à?"
Nhân vật chính tỏ vẻ đương nhiên, "Đúng vậy, đối với ngươi mà nói chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay thôi mà."
"Vì sao ta không thể ở cấp 8?"
Lồng ngực bổn tọa nhói một cái, ấy mà so với trên người còn đau hơn, chẳng lẽ hắn nhận nhiệm vụ ám sát bổn tọa rồi? Vẻ mặt chột dạ của nhân vật chính như chứng thực cho suy đoán của bổn tọa, bổn tọa cau mày không nói gì, không nghĩ tới tình tiết đã tiến triển tới mức này rồi, thế nhưng... làm sao mới có thể để nhân vật chính thành công giết chết ta bây giờ?
Bổn tọa lặng lẽ phân vân liệu có nên đáp ứng hay không.
Bổn tọa hỏi.
Nhân vật chính đương nhiên sẽ có vòng sáng bổ trợ, bổn tọa cũng không thể quá nương tay, bổn tọa còn đang tự hỏi phải làm sao ở đây, nhân vật chính lại chột dạ hỏi: "Ngươi nhận ra rồi à?"
Nhân vật chính hỏi lại.
Nhưng nếu đáp ứng, không phải là nhường quá rõ ràng luôn rồi à? Hơn nữa kiểu chết này nhục nhã lắm.
"Sao ngươi vẫn ở cấp 8?!"
...Một cái nhấc tay thôi á?! Cái gọi là 'một cái nhấc tay' này hẳn là cái 'cung cấp cứu trợ' người ta hay nói nhỉ? Nhân vật chính sao dùng vẻ mặt đó để yêu cầu vậy được chứ?
Nhân vật chính bề ngoài thì có vẻ lý lẽ hùng hồn lắm, thực ra chẳng có chút lực: "Ta, ta tới làm nhiệm vụ!"
Bổn tọa giật nảy cả mình, nhân vật chính đã không biết xấu hổ tới loại trình độ này rồi cơ à? Hơn nữa, bổn tọa giúp hắn sao được? Chẳng lẽ tự đâm hai đao vào người mình?
Bình luận