Chương 7: 7
"Bổn tọa bảo ngươi đừng ồn ào nữa!"
Bổn tọa thấy hơi lo lắng, nhân vật chính săn sóc khuyên nhủ: "Ngươi không muốn thì thôi..."
Thời điểm bổn tọa sắp bùng nổ, nhân vật chính mới vỗ vỗ đầu bổn tọa như vuốt lông động vật nhỏ, hạ mình: "Được rồi được rồi được rồi, ngươi đừng giận nữa, ta dạy cho ngươi là được."
Nhân vật chính giải thích: "Lúc nam nữ giao hợp cũng phải làm vậy mà, không lẽ ngươi cũng chưa từng thử qua với phụ nữ?"
"Thật ra rất đơn giản." Nhân vật chính kiên nhẫn giảng giải, "Trước hết ngươi quỳ xuống đi, liếm chỗ này."
BỊ TRƯỜNG THƯƠNG ĐÂM THÀNH VẾT THƯƠNG
Bộn tọa giận lắm, hắn lại còn hỏi đang làm gì?! Quần áo bổn tọa cũng cởi hết ra rồi, cưỡi trên người hắn đây này. Ầm một tiếng, đao cũng ra khỏi vỏ, hắn thế mà vẫn còn phải hỏi ta đang làm gì á?!
Vì sao lại phải quỳ xuống?!!
"Không không, bổn tọa biết rồi, đúng là thế, ngươi nói không sai, bổn tọa cũng cho là như thế."
Bổn tọa liên tục tán đồng, "Bổn tọa hiểu rồi, đàn ông với phụ nữ cũng phải có khởi động, hẳn là cùng đạo lý, nhưng cụ thể phải làm như thế nào?"
"Không được! Bổn tọa hôm nay nhất định phải đè ngươi!"
"Cố Hoàn?"
Bổn tọa vội vàng quỳ xuống, run rẩy nâng lên vật khổng lồ giữa hai chân nhân vật chính. Dáng người nhân vật chính đẹp như thế, khuôn mặt anh tuấn, ngay cả nơi này cũng xuất sắc. Nhưng mà kích cỡ này có hơi dọa người rồi, có thể nuốt vào thật không? Có làm yết hầu bị thương không?
Vì sao lại phải liếm chỗ này?!
Nhân tâm khó đoán quá mà.
...Nhưng mà đến cùng là phải đè hắn như thế nào? Hắn đâu có bộ phận kia đâu, bổn tọa nghĩ mãi cũng không thể hiểu được, đành phải vứt bỏ lòng tự trọng hỏi: "Bổn tọa rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể đè ngươi?"
Nhân vật chính chầm chậm nói: "Đầu tiên hai người đàn ông làm tình phải có trò vui khởi động."
"Đừng làm ồn!"
Nhân vật chính xem như là thức thời, biết rằng nếu hắn không ngoan ngoãn khuất phục, bổn tọa cũng sẽ cưỡng chế hắn, vì thế bổn tọa ra vẻ lạnh lùng hạ lệnh: "Mau nói đi!"
Bổn tọa thẹn quá hóa giận, người thời đại này đều bị làm sao thế hả? Xem qua dăm ba quyển sách đen thì ghê gớm lắm à? Nhớ lại hồi nhỏ bổn tọa luôn lấy tư tưởng thuần khiết làm vinh quang, thế mà bây giờ người đứng đắn lại không được khen ngợi mà toàn bị kỳ thị thế?
...!!!
Nhân vật chính nhìn bổn tọa, đột nhiên nhếch một bên khóe miệng lên, lộ ra nụ cười đắc ý, tựa như đang trào phúng bổn tọa ấy.
"Cố Hoàn..."
"...Đè ta?"
"Nhưng rốt cuộc ngươi đang làm gì thế?"
Bình luận