Chương 33: . Vị Châu có Vĩnh An vương
Muốn làm tướng giỏi, phải biết phán đoán tình hình.
"?"
Diệp Vân Đình không thể nói rõ.
Một là Chu Liệt từng nói, lâm trận phản bội cùng Triệu Viêm vây giết Huyền Giáp quân là Dương Bất Vĩ. Tên Dương Bất Vĩ này y chưa từng nghe qua, nhưng Triệu Viêm thì y biết, chính là giám quân Lý Tung phái đến phủ đô đốc Bắc Cương, giả truyền tin tức kích động Chu Văn khởi binh, đời này mật thư của Lý Phượng Kỳ đúng lúc truyền tới tay Chu Văn, giám quân Triệu Viêm đã bị chém đầu, đưa đến trước mặt Lý Tung.
Hắn nhướng mày, ngữ khí mập mờ nói: "Đại công tử cứ nhìn ta như vậy, ta đây sẽ hiểu lầm. Không phải trong mộng đại công tử thấy ta đó chứ?"
Diệp Vân Đình nhìn Lý Phượng Kỳ, ánh mắt tràn đầy cảm xúc. Có chua xót bất bình, có tiếc nuối bất lực, càng nhiều hơn, là... đau lòng.
Thứ hai là Thẩm gia. Có quá nhiều gia tộc họ Thẩm, nhưng có thể điều động binh mã Lê Châu, lại có quan hệ cùng lão Vương phi thì chỉ có một.
Vĩnh An vương trấn thủ biên cương, Bắc Chiêu Chiến Thần bảo vệ quốc gia an bình lại bị những người kia bức bách đến hoàn cảnh như vậy. Thời điểm hắn cuối cùng phải liên thủ cùng Hàn Thiền, có hay không trong lòng vô cùng xem thường chính bản thân mình?
Biến cố kiếp trước trong giấc mơ khiến trong lòng Diệp Vân Đình dâng lên nỗi buồn, y sững sờ nhìn Lý Phượng Kỳ, trong mắt dường như có ngàn vạn lời muốn nói.
Lông mi Diệp Vân Đình run rẩy, nhưng lại không nói dối, khẽ gật đầu một cái, "Ừ" một tiếng.
Nhưng Diệp Vân Đình lại gật đầu, khiến hắn sửng sốt trong nháy mắt, hoàn hồn lại mừng tít mắt, cao giọng nói, âm cuối mang theo sung sướng: "Mơ thấy ta thế nào?" Tại sao lại khóc cơ chứ?
Kì thực trong đầu còn đang suy nghĩ những việc nhìn thấy trong mơ.
Hắn vốn không nên như vậy.
Vậy chỉ còn lại Dương Bất Vĩ, nghe ngữ khí của Chu Liệt, Dương Bất Vĩ chắc chắn cũng là tâm phúc của Lý Phượng Kỳ, cho nên khi hắn lâm trận phản bội, Chu Liệt mới không ứng phó kịp.
Diệp Vân Đình không biết suy nghĩ tronglòng hắn, hàm hồ ô a một tiếng, nói không nhớ rõ.
Nhưng nghĩ lại lúc y vừa mới tỉnh ngủ, dáng vẻ lông mi đọng nước, lại cảm thấy ở thời điểm thích hợp khóc một chút cũng được.
Lý Phượng Kỳ nghĩ thầm, ta cũng đâu nỡ khiến y khóc.
Trong giấc mơ, có hai điểm khiến y vô cùng quan tâm.
Lý Phượng Kỳ bị y nhìn như vậy, ánh mắt lóe lên. Diệp Vân Đình từ sau khi tỉnh dậy, ánh mắt nhìn hắn có gì đó không đúng, tuy rằng không biết nguyên do, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Nhưng y không quên, khoảnh khắc nhận lấy thuốc giải đó, trong mắt Lý Phượng Kỳ là không cam lòng và khuất nhục.
—— không phải y không muốn nói, mà là không thể nói.
Lý Phượng Kỳ vốn chỉ thuận miệng trêu đùa, đương nhiên sẽ không thực sự nghĩ rằng Diệp Vân Đình mơ thấy hắn.
Bình luận