Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 39: . Người trong lòng

"Ta đi mời đại phu tới?" Diệp Vân Đình mày nhăn lại thành hàng, cẩn thận chạm vào chân hắn, nhẹ giọng nói: "Còn đau phải không?"

Nhưng hắn càng nói không đau, Diệp Vân Đình lại càng thêm khó chịu.

Lý Phượng Kỳ ngồi trên xe lăn, đưa lưng về phía y nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi lạnh gió đêm thổi vào khiến xấp giấy Tuyên Thành trên án thư kêu lao xao, Diệp Vân Đình liếc nhìn qua, mơ hồ thấy phía trên viết qua loa vài chữ.

Y vòng qua bình phong, thấy được nam nhân trong ánh nến.

"Không cần." Lý Phượng Kỳ cụp mắt xuống: "Đã không đau nữa."

Diệp Vân Đình cảm thấy tiếng "Đa tạ" này của hắn có chút âm dương quái khí, không thiệt tâm lắm. Giống như là trào phúng y.

"Ta nhìn chân của ngài một chút." Diệp Vân Đình nói: "Ngài không chịu gọi đại phu tới xem, hiện giờ cũng không biết như thế nào rồi."

Diệp Vân Đình híp mắt, chờ khi thích ứng được với bóng tối mới sờ soạng bước về phía nguồn sáng kia. Ngọn nến ở phía sau bức bình phong, chiếu lên bóng nửa thân trên của một người.

m phong hàn hay không, đại công tử quan tâm sao?"

Diệp Vân Đình vẻ mặt kinh ngạc, theo bản năng nói: " Đương nhiên."

Nói xong cảm thấy lời này quá ái muội, vẻ mặt mất tự nhiên vội nói thêm: "Trong cơ thể Vương gia dư độc chưa hết, nếu nhi�

"Vương gia?" Diệp Vân Đình gọi một tiếng, chậm rãi tới gần hắn.

Chờ trở về chính viện, y kêu Quý Liêm mang nước ấm tới, chờ sau khi Lý Phượng Kỳ lau sạch sẽ mặt mũi tay chân lên giường, y mới duỗi tay cuốn ống quần hắn lên.

"Ta đẩy ngài về phòng trước nhé?" Diệp Vân Đình nhỏ giọng ôn như thương lượng với hắn: "Không ngồi ở đây được, gió đêm lạnh, nhi�

Lý Phượng Kỳ giật mình nhíu mày, theo bản năng bắt lấy tay y: "Làm gì vậy?"

Lý Phượng Kỳ nghe y vội giải thích tựa như sợ mình hiểu lầm chuyện gì, ánh mắt càng trầm xuống.

"Ngài không sao chứ?" Y vòng lên đứng trước Lý Phượng Kỳ, muốn xem xét tình hình của hắn.

m phong hàn sẽ càng phiền toái."

n trò khiến y đau lòng, nhưng khi y nói chuyện nhỏ nhẹ quan tâm mình như vậy, tâm trạng đè nén cả ngày không khỏi lộ ra vài phần.

Y nghĩ vừa rồi hạ nhân còn nói từ sau khi hắn vào thư phòng vẫn không ra ngoài, bữa tối cũng không dùng, không khỏi có chút ảo não hối hận, nếu hôm nay mình trở về sớm chút thì tốt rồi.

Lý Phượng Kỳ nhấp môi nhìn y, vốn chỉ định di�

Trong thư phòng chỉ có một ngọn nến, ngọn lửa mờ mờ ảo ảo lay động không đủ chiếu sáng cả một gian phòng.

Lý Phượng Kỳ lúc này mới ngẩng đầu lên, không biết là do đau, hay là do gió lạnh thổi tới, sắc mặt có chút tái nhợt, trên môi cũng không còn huyết sắc. Hắn chậm rãi lắc đầu, giọng nói cũng có chút khàn: "Ta không có việc gì."

"Ta bị nhi�

Y nhìn Lý Phượng Kỳ, nhưng không nhìn ra được cảm xúc trên gương mặt kia, đành phải bưng giá nến lên, đẩy hắn rời khỏi thư phòng.

m phong hàn sẽ không tốt."

Hắn thu lại cảm xúc nơi đáy mắt, lãnh đạm nói: "Đa tạ đại công tử quan tâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...