Chương 50: . Ta không đi
Nhớ tới nguyên nhân nhi tử đi Vân Dung, trong lòng nàng phẫn hận khó tiêu, móng tay ấn mạnh trong lòng bàn tay: "Lần này như ý ngươi chưa?"
Ngược lại Diệp Vọng vẫn còn niên thiếu chưa nhìn được tư vị u sầu, hưng phấn với việc rời nhà đi xa hơn nỗi buồn ly biệt.
Diệp Vọng vuốt ve bụng ngựa, cười nói: "Nương người đừng coi thường con. Người nhớ kỹ lời của con nói, chờ con trở về, người sẽ trở thành cáo mệnh. "
Nếu không phải Diệp Vân Đình ở bên cạnh đầu độc, Diệp Vọng sao lại muốn tòng quân lập công làm nên sự nghiệp? Tề quốc công phủ gia nghiệp to lớn, hắn chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng, nào cần tự mình đi lăn lộn?
Nàng dùng khăn ấn lên khóe mắt, khàn tiếng dặn dò thị vệ tới đón: "Các ngươi cần phải chăm sóc kỹ lưỡng cho thiếu gia, sau khi đến Vân Dung, lập tức hồi âm cho ta."
, mắt khóc sưng tấy.
Vân Dung thế cuộc không rõ, Diệp Vọng đi lúc này, một khi Ân gia tạo phản, hắn bị kẹp ở giữa, tình cảnh hết sức khó xử, thậm chí còn có khả năng nguy hiểm đến tính mạng.
và Ân Hồng Diệp đưa người ra đến cửa thành. Ân Hồng Diệp dựa vào Diệp Tri L�
Hai mươi ba tháng chín, trận tuyết đầu mùa rơi trắng kinh thành. Hoa tuyết bay lả tả bị gió bắc thổi bay xung quanh, rơi vào trên da, lạnh đến mức giật mình.
Bên Ân gia phái người tới đón, Diệp Tri L�
chắp tay hành l�
n cưỡng. Nương phái người tới đón con về."
Thấy nàng đáp ứng, Diệp Vọng hướng bọn họ phất tay, xoay người, vung roi lên ngựa, giục ngựa đi đầu chạy về phía trước. Đội hộ vệ phía sau thấy hắn di chuyển, hướng về phía hai người Diệp Tri L�
Xe ngựa Tề quốc công phủ đi song song cùng xe họ, cửa sổ xe bên kia Ân Hồng Diệp đang dùng khăn lau nước mắt, vừa ngẩng đầu lên liền thấy gò má Diệp Vân Đình.
Diệp Vọng cuối cùng vẫn chọn đi Vân Dung.
Phu xe ra roi, con ngựa thay đổi phương hướng trở vào trong thành.
Ân Hồng Diệp đương nhiên không chịu đi, nhi tử nuôi mười sáu năm, chưa từng rời khỏi bên người nàng. Bây giờ đột nhiên đi xa, như thể trên người nàng mất đi miếng thịt.
Đám thị vệ gật đầu, nàng vẫn chưa yên lòng, lại nói với Diệp Vọng: "Con tới chỗ ngoại tổ, nhớ thường xuyên viết thư cho nương, nếu khổ quá, không nên mi�
Diệp Vân Đình ngiêng mặt, không lùi không tránh đón nhận ánh mắt của nàng: "Ta vốn không hy vọng hắn đi Vân Dung."
, giục ngựa đi theo.
Móng ngựa cuốn bay gió tuyết, rất nhanh sau đó, đoàn người biến mất không còn bóng dáng.
Bên hông hắn khoác trường kiếm, trên bắp chân cột dao găm, bên ngoài khoác áo lông cừu ấm áp, cả người kiên cường như tùng, phấn chấn nhiệt huyết. Hắn ngồi ở trên ngựa, phất tay với cha mẹ và Diệp Vân Đình, cất giọng nói: "Phụ thân mẫu thân, đại... ca, mọi người trở về đi!" Thời điểm hắn gọi một tiếng "Đại ca", ánh mắt hơi né, ngại ngùng không nhìn Diệp Vân Đình.
Ân Hồng Diệp nhớ tới những lời đêm qua hắn nói, lòng bàn tay nắm thật chặt, cuối cùng vẫn không nhẫn tâm khiến nhi tử thất vọng, nỗ lực gật đầu cười.
Diệp Vân Đình thu hồi ánh mắt, dặn dò phu xe: "Trở về đi."
Bình luận