Chương 24: 24
Đoàn Sách nhìn Tiêu Ngọc Hoành, Tiêu Ngọc Hoành dùng ánh mắt ra hiệu đừng, Vương Tiểu Thiên bèn ra oai: "Tôi là phòng trưởng!"
Vương Tiểu Thiên kinh ngạc, từ khi bị Tiêu Ngọc Hoành lôi lại đến khi hai tay bị trói trên thành giường, trước sau chưa quá hai ba giây, đến khi phản ứng lại được thì tức đỏ cả mặt.
"Không nói gì, chỉ cười rồi không nói gì nữa." Tiêu Ngọc Hoành khoác tay lên vai cậu, trêu: "Thực ra anh thích tôi đúng không?"
"Tôi là lớp trưởng, có nghĩa vụ quản giáo các trẻ cá biệt trong lớp." Tiêu Ngọc Hoành nói như đương nhiên.
Đoàn Sách bèn cười xin lỗi Vương Tiểu Thiên: "Tôi nghe lời lớp trưởng."
Vương Tiểu Thiên cười lạnh: "Tự cậu cứ đòi sang chọc tôi đấy chứ, lại còn trách ngược tôi nổi cáu với cậu à, không thể thức thời như người khác được sao?"
"Cậu kiếp trước là cường đạo à?" Vương Tiểu Thiên chửi, cảm thấy thủ pháp trói người của hắn cũng hơi thành thạo quá rồi, sau đó quay sang cầu cứu Đoàn Sách: "Đoàn Sách, giúp tôi tháo với!"
"Được rồi đừng cằn nhằn nữa, chỉ năm phút thôi." Tiêu Ngọc Hoành phun sương lên đầu, Vương Tiểu Thiên thấy Đoàn Sách thực sự không định giúp mình, chỉ có thể cau mày khó chịu ôm thành giường, chờ Tiêu Ngọc Hoành mãi mới chỉnh được mái tóc xoăn về như tóc người mẫu xong, mới chịu sang tháo thắt lưng đang trói tay cậu.
Vương Tiểu Thiên cười, ôi chao, trên thế gian này sao lại có người không biết xấu hổ như này chứ?
Vương Tiểu Thiên cáu: "Đây là ký túc! Phòng trưởng to hơn lớp trưởng!"
"Cút, bố mày đây còn lớn hơn mày hai tuổi đấy!" Vương Tiểu Thiên cáu đẩy cái tay đang véo mặt mình ra, sau đó đi nhanh xuống cầu thang.
"Thích thật mà." Tiêu Ngọc Hoành thoải mái thừa nhận, giơ tay nhéo mặt cậu: "Anh thực sự nên cảm ơn ông trời đã cho anh cái mặt này đi, thắp hương nhiều vào, không thì với cái tính này của anh, chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi."
Tóc loăn xoăn tuy rất đẹp nhưng mỗi sáng ngủ dậy lại rất phiền.
Vương Tiểu Thiên u oán lườm Tiêu Ngọc Hoành một cái, sau đó đi thật nhanh ra khỏi phòng, Tiêu Ngọc Hoành hỏi Đoàn Sách xem có cần hắn mang cơm về không, Đoàn Sách bảo chờ lát nữa gọi đồ với cậu béo luôn, Tiêu Ngọc Hoành bèn đuổi theo Vương Tiểu Thiên.
Tiêu Ngọc Hoành cố ý nhào lên lưng cậu, "Ai da tôi ngã rồi!"
"Là cậu thích tôi chứ?" Vương Tiểu Thiên hỏi vặn.
Vương Tiểu Thiên hoảng, không biết rằng mình lại nói mơ, bèn tiến sát lại Tiêu Ngọc Hoành hơn: "Tôi nói gì thế?"
Đuổi kịp Vương Tiểu Thiên ở tầng năm, Vương Tiểu Thiên không để ý đến hắn, tự đi, Tiêu Ngọc Hoành bèn trêu: "Tối qua anh ngủ gọi tên tôi đó."
"Biến ra!" Vương Tiểu Thiên tức giận dùng mông đẩy hắn ra, hai người cứ thế ầm ĩ đến cổng ký túc xá.
"Tôi là lớp trưởng." Tiêu Ngọc Hoành mặc quần áo xong, lại lấy lược ra bắt đầu chải chuốt mái tóc rối tinh của hắn.
Bình luận