Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 59: 59

Vương Tiểu Thiên sững sờ nhìn hắn, không chỉ cảm nhận được đôi môi mềm mại của đối phương, mà còn cảm nhận được hàm răng cứng của hắn đang nhè nhẹ cắn mình, sau đó dùng đầu lưỡi tỉ mẩn liếm.

Mềm mềm, ấm ấm...

Vương Tiểu Thiên bình thản liếc hắn một cái, bình tĩnh trả lời: "Buồn nôn."

Lờ mờ muốn nôn, nhưng Tiêu Ngọc Hoành nhịn xuống, sau đó lại nhìn sắc mặt Vương Tiểu Thiên, phát hiện người kia đã ngồi nghiêm chỉnh, còn rút một tờ giấy trong hộp khăn giấy để trên đầu xe, đang cẩn thận lau ngón tay, trừ hai má còn hơi hồng hồng ra thì chẳng còn chỗ nào khác thường.

Tiêu Ngọc Hoành thấy cậu có vẻ mất kiên nhẫn, cứ như chuyện ban nãy trong xe không hề tồn tại, thế là cười vừa bất đắc dĩ vừa chua chát, "Biết rồi."

"Hờ hờ." Vương Tiểu Thiên cười hai tiếng, hơi chột dạ, "Cậu giữ mặt mũi chút đi."

Sau đó dẫn Vương Tiểu Thiên đi về phía biệt thự, khi hai người ra khỏi hầm để xe hai tầng hào nhoáng, cửa hầm tự động đóng lại, Vương Tiểu Thiên còn kinh ngạc quay lại nhìn rồi mới tiếp tục đi theo sau Tiêu Ngọc Hoành.

Nếu là như vậy, cậu bị hắn trêu đến mặt đỏ tim đập đúng là chẳng khác gì thằng ngốc. Vương Tiểu Thiên hít một hơi thật sâu, sắc mặt lạnh đi mấy phần, quay đầu nhìn về phía Tiêu Ngọc Hoành đang ra khỏi xe, cậu quyết định đổi bị động thành chủ động.

Không ổn... thấy hơi thích. Mặt Vương Tiểu Thiên đã đỏ ửng, không chỉ có cơ thể từ từ mềm ra, đến mắt cũng híp lại.

Nói xong bèn mở cửa đi ra ngoài, có mùi như đang trốn tránh.

Hắn đang trêu mình sao? Vương Tiểu Thiên không hiểu, Tiêu Ngọc Hoành là người rất thạo chơi, có lẽ đối với hắn mà nói thì liếm tay một người con trai cũng chẳng có gì.

Tiêu Ngọc Hoành ngậm ngón tay cậu ngước mắt lên nhìn cậu, vốn định xem thử xem cậu có phản ứng thế nào, không ngờ tầm mắt hắn lướt đến khiến Vương Tiểu Thiên đột ngột định thần lại, thế là tim thì đập mặt thì sầm sì, ngón tay chọc thẳng vào sâu trong cổ họng Tiêu Ngọc Hoành, khiến Tiêu Ngọc Hoành không thể không buông cậu ra.

Tiêu Ngọc Hoành giơ cổ tay nhìn đồng hồ rồi nói với Vương Tiểu Thiên: "Chúng ta nấu cơm ăn trước đã nhé."

Vương Tiểu Thiên không vui nói: "Nấu nướng gì chứ? Đàm phán đi!"

"Chúng ta đến để đàm phán nhỉ?" Vương Tiểu Thiên nghiêm nghị nhìn hắn: "Vậy thì làm ơn nhanh một chút, tôi còn phải về học."

Tiêu Ngọc Hoành nghe xong cũng chẳng để tâm, đã thế còn vừa cười vừa nói: "Tôi tưởng anh sẽ thích cơ."

Tiêu Ngọc Hoành liếm môi vẻ chưa đã, giờ mới cười nhẹ hỏi cậu: "Cảm thấy thế nào?"

Trong xe ấm áp, bên ngoài thì lạnh vô cùng, Vương Tiểu Thiên bị đông cứng một hồi, lập tức tỉnh táo lại hẳn, nhớ lại cảnh vừa nãy, lông mày liền cau lại.

Vào biệt thự rồi, bên trong vừa rộng lớn vừa yên tĩnh, bảo trống thì cũng không trống lắm, các thứ đồ gia dụng để ở các nơi vừa hợp lý vừa có thứ tự, hơn nữa còn có không ít đồ trang trí, vì thế trông rất có hơi người.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...