Chương 13: 13
Chậc, bộ dạng như vậy đúng là thanh thuần ngoan ngoãn, tiếc là cứ cố treo lên biểu tình hờ hững lạnh nhạt không hề phù hợp, nói thế nào nhỉ, đại loại có cảm giác như nhóc con mà cứ cố ra vẻ thành thục ổn trọng.
Hình dáng thon dài cân đối, màu da trắng mịn mang xúc cảm bóng loáng, mặt trái xoan vừa tỉnh ngủ có hơi ngơ ngác, mắt hoa đào đo đỏ long lanh mờ mịt.
"Nhớ thật mà. Sáng dậy không thấy anh đâu hết..." – cậu nhỏ giọng thủ thỉ, trong lời nói còn âm thầm mang theo ý vị làm nũng.
Từ Nam nhanh chóng nhận lấy điện thoại từ tay ông, lên tiếng với người đang đợi máy
Từ Nam giương đôi mắt vừa mới tỉnh ngủ còn đỏ ửng ngạc nhiên nhìn người đang nhàn nhã ngồi uống trà trên ghế salon, nhìn nhìn hai vali quần áo cỡ lớn bên chân người kia, lời muốn hỏi không cách nào nói ra khỏi miệng.
Lão Lục đúng lúc bước tới, đưa điện thoại di động cho Từ Nam, còn ân cần giải thích:
Bạn học Hàn trong lúc suy đoán linh tinh vô tình nói ra chân tướng rồi!
"Cậu..." - sao lại ở đây???
"Cũng rời nhà được chừng 2 tiếng rồi. Sao vậy, chưa gì đã nhớ anh?" – đầu dây bên kia vang lên tiếng cười trầm thấp
Cậu lấy tư cách gì để hỏi? Mặc dù ngày hôm qua vừa mới xác định quan hệ yêu đương, nhưng cũng chỉ có thế, cậu cũng đâu phải là chủ nhân căn nhà này...
"A... cảm ơn"
Bạn học Hàn, cậu muốn trông thấy bộ dạng non nớt đáng yêu hợp mỹ quan của người ta? Cũng được thôi, trước hết mời trao đổi thân mật với Ngụy tiên sinh nha...
Nghĩ nghĩ, trong lòng liền tràn ra cảm xúc chua xót không tên.
"Alo, em nghe nè!"
"Dạ ngon. Anh đi từ lúc nào vậy?"
Có điều bất tri bất giác những cảm xúc trong lòng cậu đã ngày càng phát triển trở nên đa dạng hơn, không còn gói gọn trong thứ tình cảm gọi là đơn phương cam chịu nữa. Một ngày nào đó, có khi con thỏ nhỏ còn dám đánh đổ cả một bình dấm chua!! Nhưng tạm thời bây giờ cậu còn chưa có phát giác ra những thay đổi trong suy nghĩ của bản thân.
Chỉ là cậu vẫn không tránh qua một bên nghe máy, cố ý ngay tại trước mặt người kia mà anh anh em em. Biết làm sao, mặc dù so sánh có chút không chính xác, nhưng cứ có cảm giác là vợ bé (cũ) tới nhà, cậu.. e hèm.. là vợ lớn tất phải lập uy nha~~
"Ừm, mới dậy à, em ngủ có ngon không?"
"Cậu Từ, cậu quên điện thoại trên phòng, thiếu gia đang tìm cậu!"
Cậu Từ trước mặt đây đúng là đối với bên ngoài luôn gồng mình mang lên mặt nạ trưởng thành để xứng đôi với bạn trai nhà người ta đó, hôm nay cậu thấy được bộ dáng này là do người ta vừa ngủ dậy, còn chưa kịp ngụy trang kỹ đã đụng mặt cậu đó thôi.
Má Từ Nam thoáng ửng hồng, liếc mắt nhìn người đang ngồi đánh giá mình không ngừng kia vội điều chỉnh sắc mặt.
Hàn Hạ im lặng qua khóe mắt đánh giá thanh niên trước mặt.
Bình luận