Chương 24: 24
Diệp Thể Kiều giành lấy con dao nhựa trên tay cậu: "Thôi để mình làm cho."
"Tiếc quá à!"
"Mau lên, còn chờ gì nữa?"
"Thành công rồi..."
Hàn Hạ hai mắt toả sáng nhìn chằm chằm cô giáo. Cô gái hơn hai mươi tuổi thoáng đỏ mặt, hiền lành gật đầu:
"Thành công rồiii!!!"
"Thật không ạ?"
Hàn Hạ thấy cậu do dự, sốt ruột thúc giục:
Cả ba xoay quanh cái bánh táo nướng vàng rộm thơm lừng như vây xem bảo vật. Mặc dù táo cắt không đều miếng dày miếng mỏng, sợi bánh cắt đan lưới cũng đầu to đuôi nhỏ, nhưng nhìn tổng thể vẫn nhận ra được là một mẻ bánh không tệ.
"Làm tốt lắm. Dù chưa hoàn hảo nhưng mấy bạn học như vậy là rất nhanh đó. Có thể đem tặng được rồi."
"Cắt như thế nào đây?"
"Được được. Tiểu Nam, mau cắt đi."
"Đúng vậy. Bất quá chúng ta nếm thử mùi vị xem thế nào đã."
Chuyện quan trọng phải nói ba lần!
Cô giáo nghe tiếng kinh hô thì đi tới, thấy thành quả của tổ ba người cũng cười khen một tiếng, vỗ vai người gần nhất là Hàn Hạ khích lệ:
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Từ Nam luyến tiếc không dám xuống tay, đây là thành phẩm đẹp nhất của bọn họ đó, lỡ cắt hỏng có mà bị hai người kia dằn vặt đến chết mất.
"Tiếc cái gì, phải ăn thử mới biết ngon hay không chứ."
"Thành công rồi???"
Câu thứ nhất là câu nghi vấn của Diệp Thể Kiều, câu thứ hai là câu trần thuật xen chút không thể tin được của Từ Nam. Còn câu thứ ba, khỏi nói cũng biết mấy cái dấu chấm cảm đầy kích động đó còn có thể của ai khác ngoài Hàn Hạ.
Bình luận