Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 9: 9

"Thu ngay cái suy nghĩ đen tối của anh lại cho tôi."

Tần Chí Khải phiền muộn gãi đầu, mất đi dáng vẻ điềm tĩnh thong dong hắn vẫn luôn ngụy trang.

Tần Chí Khải mất tự nhiên ho khan hai tiếng, hắn sao lại quên mất thiếu niên này chính là một bông hồng đầy gai chứ, dây vào cậu ta thì chẳng có chuyện gì tốt lành.

Thiếu niên bất mãn cau mày, đáy mắt hiện lên tia sáng sắc lạnh.

"À..." – anh kéo dài giọng như đang suy nghĩ gì đó, " hai hôm nay công ty có việc."

Thiếu niên cau mày, hạ giọng đuổi người. Vẻ mặt Tần Chí Khải nghẹn đỏ, ngực phập phồng tức giận, nhưng hắn vẫn là nhẫn nhịn, hừ lạnh bật người đứng dậy. Trước khi quay đi còn lầm bầm một câu: "Kênh kiệu cái gì, cái thứ không sạch sẽ như cậu"

Cậu thả người tựa lưng về phía sau, ánh mắt lãnh đạm ẩn hiện tình tự cay độc.

"Alo, Hàn Hạ?

"Hihi, em biết mà, không trách anh. Vậy, tối mai gặp nhau được không?"

"Sao lại không nhớ.."

Mọi thứ vẫn bình thường, thái độ của anh ta vẫn không mặn không nhạt như trước, nhưng cũng không hề từ chối cậu.

"Dạ, chỗ cũ."

Thiếu niên khinh bỉ liếc mắt, bình tĩnh bưng tách lên nhấp một ngụm, động tác tiêu chuẩn thanh lịch.

Thiếu niên vui vẻ gác máy. Tay mân mê điện thoại, trong đầu âm thầm tua lại đoạn đối thoại vừa nãy.

Lại ngồi thêm mấy phút, cậu lần tìm điện thoại, bấm gọi một dãy số quen thuộc:

"Alo, Ngụy Triệt, có nhớ em không?"

"Còn có ý gì nữa, tôi cảm thấy thái độ của hắn ta rất lạ."

"Anh nói vậy là có ý gì?"

"Tôi đến là để cánh báo trước cho cậu. Nên làm gì cậu tự mình cân nhắc. Đừng để ảnh hưởng đến kế hoạch của chúng ta."

Giọng hắn không lớn, vừa đủ để thiếu niên nghe thấy.

Thiếu niên ánh mắt nghi hoặc nhìn nam nhân ngồi đối diện, bàn tay đang khuấy café đình chỉ trong giây lát, rồi lại tiếp tục động tác tao nhã.

"Tối mai... được, chỗ cũ?"

"Nhớ mà hai ngày rồi không thèm liên lạc cho em."

Cậu cất tiếng, giọng nói so với lúc trò chuyện với Tần Chí Khải bớt đi mấy phần lạnh nhạt, nhiều thêm một phần nũng nịu, ngọt ngào. Nhưng vẻ mặt lại tỏ ra thờ ơ, nghiêng đầu nhìn xuống con phố đêm sáng đèn bên ngoài cửa kính.

Chuông reo 3 lần, người bên kia bắt máy, giọng nói từ tính trầm thấp vang lên:

Bên kia thấp giọng cười khẽ, đáp:

Tần Chí Khải ngây người nhìn cậu, yết hầu lăn lăn.

"Hừ, biết rồi. Giờ anh đi được rồi đó. Tôi muốn được yên tĩnh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...